Bài viết

Người đồng chí

Lào Cai21/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Tiến, lính trinh sát thuộc Sư đoàn 324, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị rực lửa những năm 1972. Giữa mưa bom bão đạn và cái chết cận kề, điều duy nhất giúp tôi cùng đồng đội trụ vững chính là tình đồng chí thiêng liêng, thứ tình cảm còn cao hơn cả gia đình. Tôi nhớ mãi trận đánh ác liệt bảo vệ một cao điểm phía Tây Thành cổ. Địch nã pháo điên cuồng, mảnh đạn găm khắp nơi. Trong lúc bò lên công sự để quan sát, một quả pháo nổ ngay gần vị trí của tôi. Đất đá sụt lở chôn vùi nửa người tôi, chân trái trúng mảnh đạn đau nhói, không thể cử động. Giữa làn khói đạn mù mịt, tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh: “Tiến ơi!”. Đó là Thành, người đồng đội nối khố cùng quê Nghệ An với tôi. Bất chấp hiểm nguy, Thành lao ra khỏi hầm, bò rạp trên mặt đất đầy mảnh bom để đến bên tôi. Cậu ấy dùng đôi tay trần cào bới đất đá, kéo tôi ra rồi cõng tôi trên lưng. Tôi thào thào: “Bỏ tao lại đi Thành, pháo đang dập, cõng tao cả hai cùng chết đấy!”. Thành không trả lời, chỉ thở dốc, ghì chặt lấy hai chân tôi và lầm lũi bước đi. Một quả đạn nữa nổ gần, Thành khựng lại, lấy thân mình che chở hoàn toàn cho tôi. Tôi cảm nhận được dòng máu nóng của Thành thấm đẫm vai áo mình. Về đến hầm trú ẩn an toàn, Thành ngã khuỵu. Cậu ấy bị trúng mảnh pháo vào lưng nhưng miệng vẫn nở nụ cười trừu mến: “Mày sống là tốt rồi, Tiến ạ”. Đêm đó, dưới ánh đèn pin leo lét trong hầm chữ A, chúng tôi chia nhau hớp nước lã cuối cùng trong bình tông. Tình đồng chí của Thành năm ấy đã hồi sinh cuộc đời tôi, trở thành ngọn lửa sưởi ấm lòng tôi suốt những năm tháng thanh xuân gian khổ trên chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn