Cựu chiến binh

người đồng đội

ỗi năm vào ngày giỗ đồng đội, ông lại trở về một nghĩa trang nhỏ. Ông mang theo một bó hoa và một nén hương. Có người hỏi: “Bao nhiêu năm rồi, sao bác vẫn nhớ?” Ông trả lời: “Có những người dù chỉ sống bên mình vài năm, nhưng ký ức về họ có thể theo mình cả đời.” Người đồng đội ấy cùng nhập ngũ với ông. Hai người cùng hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có lần ông bị sốt nặng. Người bạn đã cõng ông đi suốt một quãng đường dài. “Cố lên, còn về với mẹ.” Nhưng trong một trận chiến, người bạn ấy đã hy sinh. Ông trở về sau chiến tranh, còn người bạn mãi mãi ở lại. Nhiều năm sau, ông tìm được gia đình người đồng đội. Ông đến thăm và nói: “Anh ấy đã không trở về, nhưng anh ấy chưa bao giờ bị chúng tôi quên.” Nói đến đó, ông quay sang các đoàn viên: “Các cháu biết điều gì đáng sợ nhất không?” Mọi người im lặng. “Không phải là cái chết. Mà là một người đã hy sinh nhưng bị thế hệ sau lãng quên.” Ông mong thế hệ trẻ hãy nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là rất nhiều người đã không có cơ hội trở về. Bài học: Biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Như Xuân (Xã Như Xuân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ỗi năm vào ngày giỗ đồng đội, ông lại trở về một nghĩa trang nhỏ.

Ông mang theo một bó hoa và một nén hương.

Có người hỏi:

“Bao nhiêu năm rồi, sao bác vẫn nhớ?”

Ông trả lời:

“Có những người dù chỉ sống bên mình vài năm, nhưng ký ức về họ có thể theo mình cả đời.”

Người đồng đội ấy cùng nhập ngũ với ông.

Hai người cùng hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.

Có lần ông bị sốt nặng. Người bạn đã cõng ông đi suốt một quãng đường dài.

“Cố lên, còn về với mẹ.”

Nhưng trong một trận chiến, người bạn ấy đã hy sinh.

Ông trở về sau chiến tranh, còn người bạn mãi mãi ở lại.

Nhiều năm sau, ông tìm được gia đình người đồng đội.

Ông đến thăm và nói:

“Anh ấy đã không trở về, nhưng anh ấy chưa bao giờ bị chúng tôi quên.”

Nói đến đó, ông quay sang các đoàn viên:

“Các cháu biết điều gì đáng sợ nhất không?”

Mọi người im lặng.

“Không phải là cái chết. Mà là một người đã hy sinh nhưng bị thế hệ sau lãng quên.”

Ông mong thế hệ trẻ hãy nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là rất nhiều người đã không có cơ hội trở về.

Bài học: Biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
người đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa