Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI

Ninh Bình22/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người đồng đội ấy bằng tuổi bác, cũng là nữ chiến sĩ thông tin. Hai người ngủ chung võng, chia nhau từng nắm gạo, từng viên thuốc sốt rét. Đêm trước khi hy sinh, chị còn thì thầm:
“Hòa bình chắc sắp rồi, Thứ nhỉ?”

Sáng hôm sau, bom rơi bất ngờ. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc khu rừng. Khi bác tỉnh lại, đất đá phủ kín người, tai ù đi, không nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập.

Bác kể, giọng nghẹn:
“Tôi bò đi tìm chị ấy. Gọi mãi không thấy trả lời. Đến khi lật được tấm tăng thì… tôi biết mình mất bạn rồi.”

Không có thời gian khóc. Bom còn rơi, nhiệm vụ còn đó. Bác và đồng đội chôn cất chị vội vã bên sườn đồi, đánh dấu bằng một cành cây khô. Trước khi rời đi, bác đặt lên nấm đất một chiếc cúc áo còn sót lại.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, bác vẫn nhớ khuôn mặt ấy.
“Chiến tranh là vậy,” bác nói khẽ, “có người đi hết con đường, có người dừng lại giữa chừng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn