Thân nhân liệt sĩ, người có công

người đồng đội

người đồng đội không quên

Phú Thọ13/03/2026kha a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều yên tĩnh tại ngôi nhà nhỏ ở vùng quê, bác Thao – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi – kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến tranh mà bác từng trải qua. Những câu chuyện của bác không có nhiều chi tiết kịch tính, nhưng mỗi kỷ niệm đều thấm đẫm tình người và tinh thần đồng đội.

Trong số những người lính từng sát cánh bên bác, có một người mà bác nói rằng suốt cuộc đời mình không thể quên. Đó là anh Hòa.

Bác Thao và anh Hòa gặp nhau vào những ngày đầu nhập ngũ. Khi ấy họ đều còn rất trẻ, vừa rời quê hương để bước vào cuộc sống quân ngũ đầy gian khổ. Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết vì cùng quê miền núi, cùng quen với cuộc sống giản dị và chịu khó.

Theo lời bác Thao, anh Hòa là người ít nói nhưng luôn sống chan hòa với mọi người. Trong đơn vị, anh không bao giờ than phiền về khó khăn. Mỗi khi thấy đồng đội gặp khó, anh luôn sẵn sàng giúp đỡ.

Có lần, đơn vị phải hành quân qua một dãy núi dài. Con đường nhỏ hẹp, dốc cao, lại trơn trượt vì mưa rừng. Sau nhiều giờ hành quân, nhiều chiến sĩ bắt đầu thấm mệt.

Một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị tụt lại phía sau vì ba lô quá nặng. Nhìn thấy vậy, anh Hòa lặng lẽ quay lại.

Không nói gì nhiều, anh tháo chiếc ba lô của người lính ấy ra, buộc thêm vào ba lô của mình rồi tiếp tục bước đi.

Hành động ấy khiến nhiều người trong đơn vị xúc động. Bởi ai cũng hiểu rằng mang thêm một chiếc ba lô nặng trên con đường dốc núi không phải là điều dễ dàng.

Nhưng anh Hòa chỉ cười nhẹ và nói rằng:
“Đường còn dài, giúp nhau đi cho nhanh.”

Theo lời bác Thao, trong chiến tranh có rất nhiều người lính như anh Hòa. Họ không nói nhiều về sự hy sinh, nhưng luôn sẵn sàng chia sẻ mọi khó khăn với đồng đội.

Những năm tháng ấy đã trôi qua rất lâu. Nhiều người trong đơn vị đã trở về quê hương, mỗi người một cuộc sống khác nhau.

Nhưng mỗi khi gặp lại những đồng đội cũ, bác Thao vẫn nhắc đến anh Hòa với một sự trân trọng đặc biệt.

Bởi đối với bác, anh Hòa không chỉ là một người lính.

Anh là biểu tượng của tình đồng đội – thứ tình cảm đã giúp những người lính trẻ vượt qua những năm tháng gian khổ nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn