NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI BÊN CABIN XE
Ký ức về người đồng đội thân thiết luôn ngồi bên cạnh cabin, cùng chia sẻ hiểm nguy, công việc và tình đồng chí giữa chiến trường.
Trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi chuyến xe không bao giờ chỉ có một người.
Bên cạnh người lái xe luôn có một người đồng đội khác – người phụ trách dẫn đường, cảnh giới và hỗ trợ trong mọi tình huống.
Với bác Trần Văn Hòa, người đồng đội ấy là anh Lâm.
Anh Lâm quê ở Hà Tĩnh, dáng người nhỏ nhưng nhanh nhẹn và rất quyết đoán.
Hai người gặp nhau từ những ngày đầu cùng về đơn vị vận tải.
Ban đầu chỉ là đồng đội trong công việc.
Nhưng qua thời gian, họ trở thành những người bạn gắn bó như anh em ruột thịt.
Mỗi chuyến xe, anh Lâm luôn ngồi bên cabin, giữ nhiệm vụ quan sát đường và tín hiệu an toàn.
Còn bác Hòa tập trung điều khiển vô lăng.
Giữa bom đạn, sự phối hợp giữa hai người là yếu tố sống còn.
Có những đêm tối đến mức không nhìn rõ mặt nhau.
Chỉ dựa vào tiếng nói và tín hiệu tay.
“Trái!”
“Giảm tốc!”
“Dừng lại!”
Những câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sự sống còn của cả chuyến đi.
Anh Lâm luôn là người bình tĩnh.
Ngay cả trong những tình huống nguy hiểm, anh vẫn giữ giọng nói ổn định để giúp bác Hòa không mất phương hướng.
Một lần, khi xe đang di chuyển qua đoạn đường hẹp gần vách núi, bất ngờ có tiếng đất đá sạt xuống.
Anh Lâm lập tức ra tín hiệu dừng.
Bác Hòa phản ứng kịp thời, giữ xe đứng yên sát mép đường.
Chỉ vài giây sau, một tảng đá lớn lăn xuống ngay phía trước xe.
Nếu không dừng kịp, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Sau tình huống đó, cả hai chỉ nhìn nhau trong im lặng.
Không cần lời cảm ơn.
Chỉ có cái gật đầu hiểu ý.
Trong chiến tranh, có những điều không cần nói ra vẫn hiểu.
Những ngày tháng tiếp theo, hai người càng phối hợp ăn ý hơn.
Mỗi chuyến xe giống như một cuộc hành trình của sự tin tưởng tuyệt đối.
Có những lúc mệt mỏi, họ chỉ dựa vào nhau để tiếp tục.
Có những đêm dừng xe giữa rừng, hai người cùng ngồi bên nhau uống nước, ăn lương khô.
Anh Lâm thường kể về gia đình ở Hà Tĩnh.
Bác Hòa thì kể về mẹ và con đường làng Nghệ An.
Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến trường.
Một đêm mưa lớn, xe của họ gặp sự cố nhỏ ở động cơ.
Trong điều kiện thiếu ánh sáng và thời tiết xấu, cả hai phải sửa xe ngay giữa rừng.
Mưa rừng xối xả.
Đất đỏ trơn trượt.
Nhưng họ vẫn kiên trì làm việc.
Sau gần một giờ, xe mới có thể tiếp tục hành trình.
Khi xe nổ máy trở lại, cả hai đều thấm mệt nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui nhỏ.
Không phải vì sửa được xe.
Mà vì họ đã cùng nhau vượt qua thêm một thử thách.
Nhiều năm sau, khi nhắc về anh Lâm, bác Hòa luôn trầm giọng:
“Có những người đồng đội không chỉ ngồi bên cabin xe, mà còn ngồi trong ký ức suốt cả cuộc đời.”
Và anh Lâm chính là một trong những người đồng đội như thế trong hành trình thời hoa lửa của bác Trần Văn Hòa.



