Cựu chiến binh

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI BỊ THƯƠNG

Thanh Hóa06/06/2026Nguyễn Thị Kiều (Xã Hoằng Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trưởng thành từ gian khó và từ tình đồng đội.

Một ngày giữa năm 1981, đơn vị tổ chức huấn luyện cơ động trên địa hình đồi núi.

Trong lúc vượt qua sườn đá, một chiến sĩ trẻ trượt chân ngã.

Bác Hiệp kể:

“Nghe tiếng kêu thất thanh, chúng tôi chạy lại thì thấy chân cậu ấy bị thương khá nặng.”

Khu vực lúc đó cách trạm quân y nhiều kilômét.

Không chần chừ, bác cùng đồng đội chặt tre làm cáng.

Bốn người thay nhau khiêng suốt quãng đường dài.

Đường núi gập ghềnh khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Mỗi lần dừng nghỉ, người bị thương đều nói:

“Các anh để em nghỉ lại cũng được.”

Nhưng không ai đồng ý.

Bác xúc động nhớ lại:

“Trong quân ngũ không có chuyện bỏ lại đồng đội.”

Đến gần tối, mọi người mới đưa được chiến sĩ ấy đến nơi điều trị an toàn.

Vài tháng sau, người chiến sĩ hồi phục và trở lại đơn vị.

Ngày gặp lại, anh ôm chầm lấy bác Hiệp.

“Tôi còn sống và lành lặn như hôm nay là nhờ các anh.”

Nhắc lại chuyện cũ, bác chỉ cười hiền.

“Thời đó anh em sống chết có nhau. Đó là điều quý giá nhất mà quân ngũ mang lại.”

Những ký ức ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời người cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp, người lính từng cống hiến tuổi thanh xuân cho nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI BỊ THƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa