NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI BIẾT HÁT
Trong những ngày gian khổ, tiếng hát giúp người lính quên đi mệt mỏi và nhớ về quê hương. Có những người đồng đội không chỉ cùng nhau chiến đấu mà còn cùng nhau giữ gìn tinh thần lạc quan giữa chiến trường.
Ông Phạm Văn Sơn kể rằng trong đơn vị của ông có một người lính rất thích hát.
Người bạn ấy không phải ca sĩ, cũng chẳng hát hay theo cách mọi người thường nghĩ.
Nhưng cứ lúc nào có thời gian nghỉ, anh lại cất tiếng hát.
Có hôm chỉ vài người ngồi nghe.
Có hôm cả đơn vị cùng hát.
Những bài hát về quê hương, đất nước khiến mọi người nhớ đến gia đình.
Sau những chặng hành quân dài, tiếng hát giúp mọi người quên đi mệt mỏi.
Có lần, một người lính nói vui:
“Cứ nghe cậu hát là nhớ nhà hơn!”
Mọi người cùng cười.
Những phút giây ấy rất ngắn ngủi nhưng trở thành ký ức đẹp.
Người đồng đội biết hát sau đó đã hy sinh.
Những bài hát ngày ấy cũng không còn được nghe từ giọng hát quen thuộc nữa.
Nhiều năm sau, ông Sơn vẫn nhớ.
Ông nói:
“Có những người đã đi khỏi cuộc đời mình, nhưng tiếng hát của họ vẫn ở lại.”
Và mỗi khi nghe lại những bài hát năm xưa, ký ức về một thời tuổi trẻ lại trở về.



