Người đồng đội giữ hộ lời hẹn
Bà Nguyễn Thị Phương và một người bạn từng cùng nhau đi qua những năm tháng TNXP và hẹn sau chiến tranh sẽ về thăm quê của nhau. Người bạn không trở lại, nhưng Bà vẫn tìm về quê bạn để hoàn thành lời hẹn năm xưa, giữ lại một tình đồng đội vượt qua thời gian.
Những năm làm thanh niên xung phong, Bà Nguyễn Thị Phương có một người bạn thân cùng tuổi, cùng đơn vị và thường xuyên sát cánh trong công việc. Hai người từng chia nhau những phần cơm giản dị, cùng vượt qua những chặng đường khó khăn và động viên nhau mỗi khi nhớ nhà. Trong những phút nghỉ hiếm hoi, họ thường nói về ngày hòa bình và hẹn rằng khi trở về sẽ tìm đến quê của nhau để thăm hỏi gia đình. Lời hẹn khi ấy rất tự nhiên, bởi cả hai đều tin rằng rồi sẽ có một ngày mình cùng trở về.
Nhưng chiến tranh đã không cho lời hẹn ấy được trọn vẹn. Người bạn của Bà Phương không trở về, để lại trong Bà một khoảng trống mà nhiều năm sau vẫn không thể nguôi ngoai. Bà vẫn nhớ những câu chuyện hai người từng nói và đặc biệt nhớ lời hẹn năm nào, vì vậy Bà tìm cách hỏi thăm địa chỉ gia đình bạn rồi quyết định trở về quê bạn. Khi gặp người thân của bạn, Bà kể lại những năm tháng hai người cùng làm nhiệm vụ, kể cả những chuyện nhỏ mà gia đình chưa từng được biết.
Bà còn trao lại những kỷ vật người bạn từng gửi mình giữ từ thời chiến. Trong giây phút ấy, Bà cảm thấy như mình đang hoàn thành phần việc cuối cùng của một lời hẹn đã kéo dài nhiều thập kỷ. Sau chuyến đi, Bà giữ lại tấm ảnh của hai người như một cách lưu giữ tuổi trẻ. Với Bà Nguyễn Thị Phương, tình đồng đội không được đo bằng thời gian bên nhau, mà bằng việc người còn sống vẫn nhớ, vẫn trân trọng và sẵn lòng mang theo ký ức về người đã khuất suốt cả cuộc đời.



