Người đồng đội không bao giờ quên
Vào 1 buổi chiều gió lạnh, đoàn thanh niên chúng tôi có buổi đến gặp gỡ và trò chuyện cùng ông Nguyễn Ngọc Khuê - 1957, 1 thương binh của xã Lai Khê, thành phố Hải Phòng. Khi được chúng tôi hỏi về ký ức trong tham gia đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, Ông xúc động kể lại về “Người đồng đội không bao giờ quên”
Vào 1 buổi chiều gió lạnh, đoàn thanh niên chúng tôi có buổi đến gặp gỡ và trò chuyện cùng ông Nguyễn Ngọc Khuê - 1957, 1 thương binh của xã Lai Khê, thành phố Hải Phòng. Khi được chúng tôi hỏi về ký ức trong tham gia đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, Ông xúc động kể lại về “Người đồng đội không bao giờ quên”
Đơn vị chúng tôi đóng quân ở một vùng rừng núi xa xôi, nơi gió thổi lạnh và sương mù thường giăng khắp thung lũng vào buổi sáng. Chúng tôi đã quen với những ngày dài tuần tra, canh gác, nhưng không ngày nào là không có áp lực trong lòng. Trong số đồng đội, anh Hoảng luôn là người tôi tin tưởng nhất. Anh không chỉ dũng cảm, mà còn luôn quan tâm, nhắc nhở chúng tôi ăn uống, nghỉ ngơi, chăm sóc những người mới nhập ngũ.
Hôm ấy, trời mưa lất phất, sương mù dày đặc. Đơn vị nhận lệnh kiểm tra một khu vực biên giới có dấu hiệu xâm nhập trái phép. Chúng tôi chia thành hai nhóm, anh Hoảng dẫn nhóm tôi đi qua một con đường mòn quanh co, nhiều đoạn đất trơn, có thể dễ dàng trượt chân. Trên đường đi, anh kể chuyện hài hước về lần tuần tra trước, khiến chúng tôi cười sảng khoái để quên đi mệt mỏi.
Khi đến một khu rừng rậm, bất ngờ một vụ nổ vang lên gần phía trước. Lửa và khói bốc lên, đồng đội hoảng loạn. Trong khoảnh khắc đó, anh Hoảng lao tới kéo tôi và một người khác ra khỏi tầm nguy hiểm, rồi quay lại để kéo một đồng đội khác bị vướng trong bụi rậm. Tiếng súng, tiếng hét và mùi khói trộn lẫn làm tim tôi như nghẹn lại. Chỉ vài giây thôi, nhưng với chúng tôi, đó là một khoảnh khắc dài đến vô tận.
Khi khói tan, chúng tôi phát hiện anh Hoảng đã hy sinh. Anh ngã xuống giữa khu rừng, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản, như đang mỉm cười. Chúng tôi không kìm được nước mắt. Những vật dụng cá nhân của anh—mũ, ba lô, cuốn sổ ghi chú nhỏ—vẫn còn đó, như chứng nhân cho lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội của anh.
Sau khi ổn định tình hình, chúng tôi mang anh về đơn vị, dựng một bia nhỏ ngay nơi anh thường canh gác. Buổi tối, quanh bếp lửa, chúng tôi kể lại những kỷ niệm với anh Nam: lần anh giúp một đồng đội mới băng vết thương, lần anh nhường phần ăn ngon nhất cho người khác, những lúc anh trêu chọc để chúng tôi quên mệt mỏi. Mỗi câu chuyện đều khiến mắt chúng tôi đỏ hoe, nhưng trái tim đầy biết ơn.
Từ hôm đó, mỗi người trong đơn vị đều tự nhủ sẽ giữ vững tinh thần của anh Hoảng. Chúng tôi học cách quan tâm nhau hơn, kiên cường hơn trong nhiệm vụ, và luôn nhớ rằng, người đồng đội ấy—dù không còn bên chúng tôi bằng hình hài—sẽ sống mãi trong trái tim mỗi người. Anh đã hy sinh, nhưng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội của anh trở thành ngọn đèn soi sáng cho chúng tôi trong những ngày khó khăn nhất.



