Cựu chiến binh

Người đồng đội không bao giờ quên

An Giang24/08/2026Đỗ Thanh Sơn (Đức Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người đồng đội không bao giờ quên

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Chiến tranh đã lùi rất xa.

Nhưng trong ký ức của người lính Nguyễn Hữu Hiền, có một người bạn vẫn chưa bao giờ rời khỏi tâm trí ông.

Đó là người đồng đội Mẫn Đức Chính.

Ngày ấy, họ cùng sống và làm nhiệm vụ tại Đồn Biên phòng Đắk Đam.

Những người lính trẻ xa nhà thường dựa vào nhau mà sống. Một miếng lương khô có thể chia đôi. Một câu chuyện vui cũng đủ làm vơi đi nỗi nhớ nhà.

Mẫn Đức Chính là người đồng đội như thế.

Hai người có những câu nói đùa rất giản dị của tuổi trẻ. Có khi chỉ là một lời trêu chọc, một lời hẹn, một câu chuyện về gia đình.

Nhưng rồi chiến tranh đã cướp đi người bạn ấy.

Ngày 17/11/1977, Mẫn Đức Chính hy sinh tại khu vực Đồn Biên phòng Đắk Đam.

Người ở lại mang theo ký ức ấy suốt nhiều thập kỷ.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, làm sức khỏe yếu hơn, nhưng không thể xóa được tình đồng đội.

Sau hơn bốn mươi năm, Nguyễn Hữu Hiền tìm về Bắc Ninh, quê của người đồng đội năm xưa.

Ông đến đúng vào ngày giỗ của bạn.

Đứng trước gia đình người đã khuất, người lính già không còn nói được nhiều.

Có những nỗi nhớ không cần lời nói.

Chỉ một nén hương cũng đủ nói lên tất cả.

Ông còn viết một bài thơ dành cho người đồng đội.

Bởi với ông, người bạn ấy chưa bao giờ thật sự biến mất.

Bạn chỉ nằm lại trong một phần ký ức của cuộc đời.

Điều đáng nhớ nhất:
Chiến tranh kết thúc, nhưng tình đồng đội thì không kết thúc.

Có những người đã đi qua cuộc đời ta rất lâu, nhưng tình nghĩa của họ vẫn ở lại mãi.

Câu chuyện này được Bảo tàng Lâm Đồng ghi lại từ lời kể của nhân chứng Nguyễn Hữu Hiền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn