Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Đồng Đội Không Tên

Một người lính sống sót suốt đời đi tìm danh tính của đồng đội vô danh đã cứu mạng mình giữa chiến trường.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Văn Nam (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, trong một trận phục kích dữ dội giữa rừng Trường Sơn, tiểu đội của anh Đỗ Thanh Bình bị đánh bất ngờ.

Đạn bắn như mưa.

Khói súng phủ kín cả cánh rừng.

Trong lúc tìm đường rút lui, Bình bị trúng đạn vào chân, ngã xuống giữa lằn ranh sống chết.

Anh cố bò nhưng không thể đứng dậy.

Tiếng quân địch ngày một gần.

Giữa lúc tuyệt vọng, một người lính từ đơn vị khác bất ngờ xuất hiện.

Anh ta không nói tên.

Không hỏi gì.

Chỉ cúi xuống, vác Bình lên vai rồi lao qua làn đạn.

Viên đạn đầu tiên trúng vào vai anh.

Viên thứ hai ghim vào lưng.

Nhưng người lính ấy vẫn cắn răng chạy tiếp.

Đến khi đưa Bình vào nơi an toàn, anh gục xuống.

Bình hoảng hốt đỡ lấy:

— “Đồng chí! Tên anh là gì?! Đơn vị nào?!”

Người lính mỉm cười yếu ớt:

— “Không… cần biết đâu…

Chỉ cần… cậu sống…”

Nói xong, anh trút hơi thở cuối cùng.

Không giấy tờ.

Không quân hiệu.

Không ai biết anh là ai.

Sau chiến tranh, ông Đỗ Thanh Bình dành hơn ba mươi năm đi khắp các nghĩa trang, tìm tên người lính vô danh ấy.

Nhưng vô ích.

Không một hồ sơ nào trùng khớp.

Không một ai nhận ra mô tả của ông.

Cuối cùng, ông dựng một tấm bia nhỏ bên sườn đồi nơi năm xưa người lính ấy ngã xuống.

Trên bia chỉ khắc:

“Người Đồng Đội Không Tên
Người đã hy sinh để tôi được sống.”

Mỗi năm, ông đều mang hoa đến đặt trước bia.

Và lần nào cũng đứng nghiêm chào thật lâu.

Ông nói:

“Tôi không biết anh là ai…
Nhưng suốt đời này tôi sống… là mang theo phần đời anh để lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Đồng Đội Không Tên | Câu chuyện thời hoa lửa