NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ (1)
Trong một lần hành quân bảo đảm thông tin năm 1971, tổ của bác Lê Thị Thứ bị bom đánh trúng khu vực trú quân. Một đồng đội thân thiết của bác đã hy sinh. Mất mát ấy theo bác suốt những năm tháng sau này. Đây là ký ức buồn nhưng không thể quên của thời hoa lửa.
Người đồng đội ấy bằng tuổi bác, cũng là nữ chiến sĩ thông tin. Hai người ngủ chung võng, chia nhau từng nắm gạo, từng viên thuốc sốt rét. Đêm trước khi hy sinh, chị còn thì thầm:
— “Hòa bình chắc sắp rồi, Thứ nhỉ?”
Sáng hôm sau, bom rơi bất ngờ. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc khu rừng. Khi bác tỉnh lại, đất đá phủ kín người, tai ù đi, không nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập.
Bác kể, giọng nghẹn:
“Tôi bò đi tìm chị ấy. Gọi mãi không thấy trả lời. Đến khi lật được tấm tăng thì… tôi biết mình mất bạn rồi.”
Không có thời gian khóc. Bom còn rơi, nhiệm vụ còn đó. Bác và đồng đội chôn cất chị vội vã bên sườn đồi, đánh dấu bằng một cành cây khô. Trước khi rời đi, bác đặt lên nấm đất một chiếc cúc áo còn sót lại.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, bác vẫn nhớ khuôn mặt ấy.
“Chiến tranh là vậy,” bác nói khẽ, “có người đi hết con đường, có người dừng lại giữa chừng.”



