NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ (1)
Năm 1972, chiến trường ngày càng khốc liệt. Đơn vị của ông Bình thường xuyên cơ động qua nhiều khu vực trọng điểm để bảo vệ các tuyến vận tải chiến lược. Trong những tháng ngày gian khó ấy, ông thân thiết nhất với một người đồng đội tên Hùng, quê ở miền Trung. Hai người cùng tuổi, cùng nhập ngũ trong một đợt và luôn sát cánh bên nhau trong mọi nhiệm vụ. Hùng là người vui tính, lạc quan. Dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, anh cũng tìm cách động viên mọi người. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi giữa rừng, Hùng thường kể chuyện quê hương, kể về cánh đồng lúa trước nhà, về người mẹ già đang ngày đêm mong ngóng con trai trở về. Ông Bình còn nhớ rõ một buổi tối bên bếp lửa nhỏ giữa rừng. Hùng lấy từ trong ba lô ra một lá thư đã cũ rồi cẩn thận đọc lại. Đó là thư của mẹ anh gửi từ nhiều tháng trước. Sau khi đọc xong, Hùng cười bảo: – Hòa bình lập lại, nhất định tao sẽ về phụ mẹ làm ruộng. Câu nói giản dị ấy khiến mọi người cùng cười. Khi ấy, không ai nghĩ rằng đó lại là một trong những lần trò chuyện cuối cùng với anh. Ít ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một trọng điểm giao thông quan trọng. Máy bay địch liên tục đánh phá dữ dội. Bom đạn trút xuống suốt nhiều giờ liền khiến mặt đất rung chuyển. Khói bụi phủ kín cả một vùng rừng núi. Trong lúc thực hiện nhiệm vụ cứu hộ tại khu vực vừa bị đánh phá, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa không gian. Mọi người lao tới thì thấy Hùng đã bị thương rất nặng. Các đồng đội nhanh chóng đưa anh về tuyến sau. Dù được chăm sóc tận tình nhưng vết thương quá nghiêm trọng. Trong những giây phút cuối cùng, Hùng vẫn nhắc đến mẹ và quê nhà. Anh nắm chặt tay ông Bình rồi dặn: – Nếu có ngày trở về, nhớ ghé thăm mẹ tao. Nói xong, bàn tay người chiến sĩ trẻ dần buông lỏng. Khoảnh khắc ấy như một nhát cắt sâu vào trái tim những người còn sống. Giữa chiến tranh, sự hy sinh không phải điều xa lạ, nhưng khi người ngã xuống là người bạn đã cùng ăn, cùng ở, cùng vượt qua biết bao hiểm nguy thì nỗi đau càng trở nên khó diễn tả bằng lời. Sau lễ truy điệu đơn sơ giữa rừng, đơn vị tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ. Không ai có thời gian để chìm trong đau buồn quá lâu. Chiến tranh vẫn tiếp diễn và mỗi người đều hiểu rằng mình phải sống, phải chiến đấu thay phần những người đã nằm lại. Ngày đất nước thống nhất, thực hiện lời hứa năm xưa, ông Bình đã tìm về quê của Hùng. Người mẹ già xúc động khi nghe kể về những ngày cuối đời của con trai. Bà ôm chặt tấm ảnh người lính trẻ rồi lặng lẽ khóc. Còn ông Bình đứng trước bàn thờ đồng đội mà lòng nghẹn ngào không nói nên lời. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhiều điều đã đổi thay, nhưng hình ảnh người đồng đội năm nào vẫn sống mãi trong ký ức của ông. Mỗi dịp tháng Bảy tri ân, ông lại thắp nén hương tưởng nhớ những người đã ngã xuống cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đối với ông Bình, những người đồng đội hy sinh không chỉ là ký ức của chiến tranh mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng tất cả cho non sông. Họ đã nằm lại ở tuổi đôi mươi để đất nước có được những mùa hòa bình hôm nay, và đó chính là điều mà các thế hệ mai sau cần mãi mãi ghi nhớ.


