NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ
Trong một đợt truy quét lớn của địch tại vùng căn cứ an ninh Quảng Trị, bác Nguyễn Hữu Lương đã mất đi người đồng đội thân thiết nhất – người đã sát cánh cùng bác từ những ngày đầu vào chiến trường B. Câu chuyện là ký ức đau đáu về sự hy sinh thầm lặng của người cán bộ an ninh và lời thề tiếp tục con đường còn dang dở. Đó là nỗi mất mát không bao giờ nguôi trong lòng người ở lại.
Người đồng đội ấy cùng quê miền Trung, cùng vào chiến trường và cùng thề sống chết giữ bí mật cho cách mạng. Họ thường nói với nhau rằng, làm an ninh thì cái chết đến rất gần, nhưng nếu ai ngã xuống, người kia phải đi tiếp. Trong một trận truy quét ác liệt năm 1968, địch bất ngờ phát hiện một cơ sở quan trọng, buộc đơn vị an ninh phải phân tán lực lượng.
Bác Lương và đồng đội được giao nhiệm vụ đánh lạc hướng, tạo điều kiện cho cán bộ và tài liệu rút lui. Khi vòng vây khép lại, người đồng đội đã chủ động ở lại chặn địch, còn bác Lương buộc phải rút. “Tôi nghe tiếng súng phía sau mà tim như bị ai bóp chặt,” bác kể, đôi bàn tay run nhẹ. Đến khi quay lại, chỉ còn lại dấu vết của một trận chiến dữ dội và sự im lặng đến đau lòng.
Sau ngày hôm ấy, mỗi lần nhận nhiệm vụ mới, bác Lương đều tự nhủ rằng mình đang sống thay phần của đồng đội. Hai Huân chương mà bác được trao sau này, bác luôn nói, có phần máu xương của người đã nằm lại. “Chúng tôi không chọn hy sinh, nhưng sẵn sàng chấp nhận,” bác nói, giọng chậm nhưng đầy kiên định.



