NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ
Câu chuyện kể về sự hy sinh của một đồng đội thân thiết trong đơn vị bác Phùng Đình Thành tại chiến trường Campuchia, để lại nỗi đau sâu lắng nhưng cũng hun đúc ý chí chiến đấu của những người ở lại.
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế, bác Phùng Đình Thành không thể quên người đồng đội tên Nguyễn Văn Hòa, cùng quê miền Bắc, nhập ngũ cùng năm và chiến đấu chung một tiểu đội. Trong một trận phục kích bảo vệ tuyến đường hành quân, khi đơn vị bị địch bất ngờ tập kích, anh Hòa đã chủ động lao lên phía trước, che chắn cho tổ chiến đấu rút lui an toàn. Bác Thành nghẹn ngào kể: “Lúc đó Hòa chỉ kịp quay lại nhìn anh em, nói một câu ‘rút nhanh đi’, rồi tiếng súng nổ lên…” Người viết lặng người trước khoảnh khắc ấy, bởi sự hy sinh diễn ra quá nhanh, không kịp một lời trăn trối. Sau trận đánh, đơn vị chôn cất anh Hòa ngay bên sườn rừng, không bia mộ, chỉ cắm một cành cây làm dấu. Với bác Thành, hình ảnh người đồng đội ấy trở thành ký ức đau đáu suốt cuộc đời, nhắc nhở bác và những người còn sống phải tiếp tục chiến đấu xứng đáng với sự hy sinh không thể bù đắp.



