Bài viết

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ (3)

Ký ức về một người đồng đội thân thiết đã cùng bác Nguyễn Văn Độ trải qua nhiều nhiệm vụ, nhưng sau một trận chiến đã không còn trở về.

Thanh Hóa11/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Nguyễn Văn Độ đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến người đồng đội năm xưa, ánh mắt bác vẫn ánh lên nỗi xúc động sâu sắc.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Độ, người đồng đội không trở về là ký ức không thể nào quên.

Người đồng đội ấy đã cùng bác vào sinh ra tử trong nhiều nhiệm vụ.

Cùng kéo pháo qua những đoạn đường khó khăn.

Cùng trực chiến trong những đêm dài.

Cùng chia nhau từng bữa cơm đơn sơ giữa rừng.

Họ không nói nhiều.

Nhưng luôn hiểu nhau qua từng ánh mắt, từng khẩu lệnh.

Trong một trận chiến, đơn vị pháo binh nhận nhiệm vụ quan trọng.

Tất cả đều vào vị trí sẵn sàng.

Không khí căng thẳng bao trùm cả khu vực.

Người đồng đội của bác hôm ấy vẫn bình tĩnh như mọi khi.

Vẫn thực hiện đúng nhiệm vụ được giao.

Không một chút do dự.

Sau trận đánh, đơn vị kiểm tra lại quân số.

Không thấy người ấy trở về.

Cả đơn vị lặng đi.

Không ai nói một lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề.

Bác Độ đã cùng đồng đội tìm kiếm.

Gọi tên.

Nhưng không có câu trả lời.

Từ hôm đó, hình ảnh người đồng đội ấy luôn theo bác trong từng chặng đường.

Trong từng đêm trực.

Trong từng lần hành quân.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, bác chỉ nói rất khẽ:

“Có những người đã đi cùng mình rất lâu, nhưng lại không kịp cùng mình trở về.”

Và ký ức về người đồng đội không trở về vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính pháo binh Nguyễn Văn Độ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn