Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ

Mỗi cựu chiến binh đều mang trong mình những ký ức riêng về những năm tháng chiến tranh. Có người nhớ về những trận đánh ác liệt, có người nhớ về quê hương, còn có những người luôn đau đáu khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Qua cuộc phỏng vấn cựu chiến binh Trần Văn Cường, sinh năm 1950, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về một người đồng đội đã hy sinh khiến người nghe không khỏi xúc động.

Nghệ An02/07/2026Vũ Duy An (Xã Hải Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỞ VỀ

Tác giả: Vũ Duy An- Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tân

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật:Trần Văn Cươngg

-Năm Sinh:1950

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tân , xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Mỗi cựu chiến binh đều mang trong mình những ký ức riêng về những năm tháng chiến tranh. Có người nhớ về những trận đánh ác liệt, có người nhớ về quê hương, còn có những người luôn đau đáu khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Qua cuộc phỏng vấn cựu chiến binh Trần Văn Cường, sinh năm 1950, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về một người đồng đội đã hy sinh khiến người nghe không khỏi xúc động.

Trần Văn Cường nhập ngũ năm 1968. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam và biên chế trong một đơn vị bộ binh. Những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ đã giúp những người lính từ nhiều vùng quê khác nhau trở thành anh em, cùng chia nhau từng bi đông nước, từng nắm cơm và cùng vượt qua những thời khắc sinh tử.

Người đồng đội mà ông nhớ nhất là Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1949, quê ở Thanh Hóa. Hai người vào đơn vị gần như cùng thời điểm, cùng hành quân, cùng trực gác và luôn sát cánh trong nhiều trận đánh. Theo lời ông Cường, anh Hải là người điềm tĩnh, giàu kinh nghiệm và luôn nhường phần thuận lợi cho đồng đội.

Đầu năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm quan trọng tại chiến trường Quảng Trị. Đây là vị trí có ý nghĩa chiến lược nên đối phương liên tục tổ chức các đợt tấn công nhằm giành quyền kiểm soát. Suốt nhiều ngày liền, bom đạn dội xuống không ngớt, chiến sĩ trong đơn vị phải bám trụ trong các công sự đã bị hư hỏng sau nhiều đợt pháo kích.

Đến ngày thứ ba của trận chiến, đối phương mở đợt tiến công dữ dội nhất. Khi một chiến sĩ bị thương giữa làn đạn, anh Nguyễn Văn Hải cùng một số đồng đội lập tức lao ra đưa người bị thương về phía sau. Trong lúc quay trở lại vị trí chiến đấu, anh Hải đã trúng đạn và anh dũng hy sinh.

Theo lời ông Cường, sự hy sinh của anh Hải khiến cả đơn vị lặng đi. Sau khi trận đánh kết thúc, những người còn sống đã cùng nhau mai táng anh ngay dưới chân một ngọn đồi theo điều kiện của chiến trường lúc bấy giờ. Trước nấm mộ đơn sơ, ai cũng hứa rằng nếu còn sống trở về sẽ tìm cách báo tin cho gia đình anh.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Cường cùng một số đồng đội đã nhiều lần tìm gặp thân nhân của anh Hải để kể lại những ngày tháng chiến đấu và sự hy sinh anh dũng của người lính trẻ. Đối với gia đình anh Hải, đó là nguồn an ủi lớn nhất sau nhiều năm chờ đợi.

Đến hôm nay, mỗi khi nhớ về người đồng đội năm xưa, ông Cường vẫn không giấu được niềm xúc động. Trong ký ức của ông, Nguyễn Văn Hải mãi mãi là người chiến sĩ dũng cảm, người đồng đội đã dành trọn tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

Tác giả

Vũ Duy An

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn