Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG TRỌN TÊN

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Thục, quê Quốc Oai – Hà Tây, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang, chức vụ BT. Anh hi sinh năm 1979 trong khi làm nhiệm vụ và được an táng tại Tràng Định – Lạng Sơn. Dù thông tin về anh không còn đầy đủ, câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Viết Hòa vẫn khắc họa hình ảnh một người lính đã lặng lẽ cống hiến và ngã xuống nơi biên cương Tổ quốc.

Vĩnh Long01/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Một cái tên còn dang dở

Không phải ai cũng được nhớ đầy đủ.

Có những người lính ra đi…

Chỉ để lại một cái tên.

Thục.

Không rõ họ.

Không đủ thông tin.

Nhưng đó là một con người.

Một người lính.

Chương 2: Người con của vùng đất Hà Tây

Quốc Oai – Hà Tây.

Một vùng quê yên bình.

Nơi Thục sinh ra.

Anh lớn lên như bao thanh niên khác.

Giản dị.

Chăm chỉ.

Mang trong mình khát vọng cống hiến.

Chương 3: Vào quân ngũ

Không rõ năm nhập ngũ.

Nhưng Thục đã trở thành người lính.

Công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang.

Giữ cương vị BT.

Nguyễn Viết Hòa nhớ lại:

“Anh Thục là người ít nói, nhưng rất trách nhiệm.”

Chương 4: Những ngày trong đơn vị

Trong đơn vị, Thục sống hòa đồng.

Không nổi bật.

Nhưng luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Anh làm việc lặng lẽ.

Không phô trương.

Chương 5: Những năm tháng biên giới

Năm 1979.

Biên giới phía Bắc căng thẳng.

Các đơn vị được điều động làm nhiệm vụ.

Thục cũng lên đường.

Không do dự.

Chương 6: Người lính thầm lặng

Nguyễn Viết Hòa – khi đó là một người lính trẻ – nhớ:

“Anh Thục luôn đi đầu trong công việc, dù không nói nhiều.”

Anh không kể về bản thân.

Không nói về gia đình.

Chỉ lặng lẽ làm nhiệm vụ.

Chương 7: Ngày định mệnh

Một ngày năm 1979.

Trong khi làm nhiệm vụ.

Một sự việc xảy ra.

Không ai kịp trở tay.

Thục đã ngã xuống.

Chương 8: Nơi an nghỉ nơi biên cương

Sau khi hi sinh, anh được an táng tại Tràng Định – Lạng Sơn.

Một vùng đất biên giới.

Nơi nhiều người lính đã nằm lại.

Anh nằm lại đó.

Không bia tên đầy đủ.

Không người thân bên cạnh.

Chương 9: Người ở lại

Nguyễn Viết Hòa trở về.

Mang theo ký ức về người đồng đội.

“Một người sống rất có trách nhiệm…”

Ông không nhớ hết mọi chi tiết.

Nhưng không quên con người ấy.

Chương 10: Người lính không trọn tên

Có những người lính được ghi danh đầy đủ.

Có những người…

Chỉ còn lại một phần ký ức.

Thục là một người như vậy.

Chương 11: Ký ức còn mãi

Hôm nay, đất nước bình yên.

Nhưng nơi biên giới, vẫn còn những nấm mộ.

Có tên.

Và có những nấm mộ không trọn tên.

Trong đó có Thục.

Người lính đã lặng lẽ sống.

Và lặng lẽ hi sinh.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Viết Hòa (sinh năm 1959, Trung Sơn – Việt Yên – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1978; cấp bậc H3; chức vụ Lái xe; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn