Cựu chiến binh

Người đồng đội mãi mãi tuổi hai mươi

Lào Cai09/01/2026Hoàng Thị Phương Lan (xã Dương Quỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa bao lớp ký ức của một đời trận mạc, có một hình ảnh mà ông chưa bao giờ quên. Đó là người đồng đội trẻ cùng quê – liệt sĩ Hoàng Văn Sinh, sinh năm 1951, quê Nà Hin. Dù năm tháng đã phủ bạc mái đầu, nhưng mỗi lần nhắc đến tên anh, giọng ông lại chùng xuống, như thể thời gian chưa từng trôi qua.

Hôm ấy là một ngày chiến sự vô cùng ác liệt. Đất rung lên dưới những loạt bom dồn dập. Cả tiểu đội đang bò qua một con mương nhỏ để tiếp cận địch thì bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Cô du kích tên Tư Liên trúng mảnh bom, gãy chân, nằm bất động giữa làn đạn đang trút xuống không ngừng.

“Không kịp nghĩ gì cả,” ông kể, giọng run run, “Sinh lao lên ngay.”

Giữa mưa bom bão đạn, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở, Hoàng Văn Sinh – chàng trai chưa tròn hai mươi – đã lao mình về phía cô du kích đang bị thương. Anh cúi xuống, gắng sức đỡ cô dậy. Nhưng bom địch lại tiếp tục trút xuống dữ dội hơn. Trong khoảnh khắc cuối cùng, anh chỉ kịp ném cô Liên xuống rãnh mương an toàn, còn bản thân thì bị vùi lấp trong khói lửa và đất đá.

Khi tiếng bom tạm lắng, cả tiểu đội sững sờ. Không ai nói một lời. Họ tìm đến chỗ anh ngã xuống, chỉ còn lại những dấu vết ngổn ngang của chiến tranh. Giữa bùn đất lầy lội, họ gom những mảnh vải bạt cũ, gói ghém thi thể đồng đội bằng tất cả niềm thương tiếc. Không vòng hoa, không nhang khói, chỉ có những ánh mắt đỏ hoe và một phút đứng nghiêm chào tiễn biệt – lặng lẽ mà thiêng liêng.

Rồi họ lại phải tiếp tục chiến đấu. Bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng Sinh cũng sẽ muốn như vậy.

Sau khi trận đánh kết thúc, quay trở lại nơi ấy, tất cả chỉ còn là bùn đất và khói bụi. Thi thể anh không còn nữa, như thể anh đã hòa mình vào đất mẹ chiến trường. Trên danh sách đơn vị, bên cạnh tên anh chỉ còn lại một dòng ngắn ngủi:
“Chiến đấu, hi sinh ngày 24/01/1969.”

“Anh Sinh mãi mãi ở tuổi mười tám,” ông nói, ánh mắt nhìn xa xăm, giọng nghẹn lại, “còn chúng tôi thì già đi theo năm tháng.”

Mỗi buổi sáng, khi nghe tiếng chim hót vang lên giữa không gian yên bình, ông lại nghĩ đến người đồng đội năm xưa. Nếu anh còn sống, có lẽ giờ đây cũng đã có gia đình, có con cháu quây quần bên mái nhà nhỏ. Nhưng anh đã chọn hi sinh, để những giấc mơ giản dị ấy được nhường lại cho thế hệ sau.

Người đồng đội ấy – Hoàng Văn Sinh – đã dừng lại mãi mãi ở tuổi hai mươi. Và trong ký ức của những người còn sống, anh không chỉ là một liệt sĩ, mà là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của một thời tuổi trẻ đã cháy hết mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn