Người đồng đội mãi sống trong lòng mình - CĐ Phú Quý
Có một lần mình ngồi nghe bác Nguyễn Thị Nhâm kể chuyện, đến đoạn này thì cả nhóm im lặng hẳn. Bác kể về một người đồng đội rất thân. “Hồi đó hai đứa hay làm cùng nhau, ăn cũng cùng, ngủ cũng gần nhau,” bác nói, giọng đều đều. “Còn hẹn nhau là sau này hết chiến tranh thì về chung một chuyến.” Nghe đến đó, mình nghĩ chắc sẽ là một cái kết đẹp. Nhưng bác dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Rồi một hôm, nó đi làm nhiệm vụ… không về nữa.” Không khí lúc đó tự nhiên chùng xuống. Mình không biết phải hỏi
Có một lần mình ngồi nghe bác Nguyễn Thị Nhâm kể chuyện, đến đoạn này thì cả nhóm im lặng hẳn. Bác kể về một người đồng đội rất thân. “Hồi đó hai đứa hay làm cùng nhau, ăn cũng cùng, ngủ cũng gần nhau,” bác nói, giọng đều đều. “Còn hẹn nhau là sau này hết chiến tranh thì về chung một chuyến.” Nghe đến đó, mình nghĩ chắc sẽ là một cái kết đẹp. Nhưng bác dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Rồi một hôm, nó đi làm nhiệm vụ… không về nữa.” Không khí lúc đó tự nhiên chùng xuống. Mình không biết phải hỏi


