Cựu chiến binh

Người đồng đội năm ấy

Trong những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Văn Thành và đồng đội từng cùng nhau vượt qua những trận bom, những đêm hành quân và cả những phút giây sinh tử. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tình đồng chí năm xưa vẫn nguyên vẹn, trở thành ký ức đẹp nhất trong cuộc đời người lính.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Thành lên đường nhập ngũ. Rời quê hương Hải Phòng, ông mang theo hành trang giản dị và lời dặn của mẹ: “Đi đâu cũng phải thương lấy đồng đội của mình”.

Những ngày đầu trong quân ngũ không hề dễ dàng. Có những đêm hành quân dưới trời mưa, đường rừng trơn trượt, cả đơn vị phải dìu nhau từng bước. Trong một lần làm nhiệm vụ, người đồng đội thân thiết của ông là Lê Văn Hòa bị thương. Giữa tiếng bom và khói lửa, ông Thành đã quay lại, cõng bạn vượt qua đoạn đường nguy hiểm để đưa về nơi an toàn.

Sau chiến tranh, mỗi người một cuộc sống. Có người trở về quê, có người lập nghiệp xa, cũng có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông Thành nhiều lần tìm kiếm thông tin về những người đồng đội cũ. Mỗi lần gặp lại, những người lính năm xưa vẫn ôm chặt lấy nhau, kể chuyện cũ như thể mới hôm qua.

Nay ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Thành thường nói với con cháu rằng điều quý giá nhất ông nhận được từ chiến tranh không phải là những tấm huy chương, mà là tình đồng chí.

“Trong gian khó, mới hiểu ai thực sự là người ở bên mình.” Đó là điều ông luôn nhắc lại mỗi khi kể về thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn