NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI NĂM ẤY
Nguyễn Tuấn Tú
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi khi nhớ lại những tháng ngày trên chiến trường, ông Lâm vẫn không thể quên người đồng đội năm ấy – người đã cùng ông chia sẻ những ngày gian khổ, những bữa cơm vội giữa rừng và những đêm dài bên chiến hào.
Ngày ấy, ông Lâm mới ngoài hai mươi tuổi. Từ một làng quê nhỏ, ông lên đường nhập ngũ với hành trang chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc ba lô cũ và lá thư mẹ viết vội trước ngày tiễn con.
Trong đơn vị, ông quen Tuấn – một người lính trẻ quê ở miền Trung. Hai người gặp nhau trong một đêm hành quân. Khi ấy, Tuấn vừa đi vừa kể chuyện quê nhà. Cậu nhớ mẹ, nhớ cánh đồng lúa và nhớ những buổi chiều cùng lũ trẻ trong làng chơi bên bờ sông.
Từ hôm đó, Lâm và Tuấn trở thành đôi bạn thân.
Hai người thường ngồi cạnh nhau mỗi khi đơn vị nghỉ chân. Có khi chỉ là một mẩu bánh chia đôi, một bi đông nước chuyền tay, nhưng trong hoàn cảnh chiến trường, những điều giản dị ấy lại trở thành sự sẻ chia quý giá.
Một đêm, trước giờ làm nhiệm vụ, Tuấn lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh gia đình đã cũ.
– Lâm này, nếu sau này có ngày trở về, cậu nhớ nhắc tôi về quê nhé. Tôi muốn được ăn một bữa cơm mẹ nấu.
Lâm bật cười:
– Cậu tự về mà ăn. Tôi còn phải về quê tôi nữa chứ!
Tuấn cũng cười. Hai người đâu biết rằng câu nói đùa ấy sau này lại trở thành một lời hẹn mà Lâm mang theo suốt cuộc đời.
Trận chiến hôm đó diễn ra trong nhiều giờ. Giữa lúc mọi người đang làm nhiệm vụ, Lâm phát hiện Tuấn gặp khó khăn ở phía trước. Không một chút do dự, anh tìm cách tiếp cận và cùng đồng đội đưa Tuấn trở về vị trí an toàn.
Sau trận đánh, hai người ngồi tựa vào nhau dưới một gốc cây.
Tuấn mệt nhưng vẫn cố cười:
– Thấy chưa, tôi đã bảo chúng ta phải cùng nhau trở về mà.
Lâm vỗ vai bạn:
– Ừ. Nhất định cùng trở về.
Những ngày sau đó, chiến trường tiếp tục thay đổi. Đơn vị phải hành quân qua nhiều nơi, trải qua nhiều trận chiến. Những người lính trẻ ngày nào dần trưởng thành hơn trong khói lửa.
Rồi một ngày, nhiệm vụ mới lại đến.
Lần này, Lâm không còn được nghe tiếng cười quen thuộc của Tuấn nữa.
Sau trận chiến, anh đi tìm bạn giữa những người đồng đội. Nhưng Tuấn đã không thể trở về.
Lâm đứng lặng rất lâu. Trong tay anh là tấm ảnh gia đình mà Tuấn từng đưa cho xem.
Lời hẹn năm nào bỗng trở nên xa xôi.
Chiến tranh kết thúc.
Lâm trở về quê, nhưng trong lòng luôn mang theo một khoảng trống. Ông vẫn nhớ lời người bạn năm ấy: “Nếu sau này có ngày trở về, cậu nhớ nhắc tôi về quê nhé.”
Nhiều năm sau, ông Lâm tìm về quê của Tuấn.
Con đường làng đã thay đổi. Những ngôi nhà mới mọc lên, hàng cây ven đường cũng đã lớn. Ông tìm đến căn nhà trong tấm ảnh cũ.
Mẹ Tuấn khi ấy đã già.
Nhìn thấy người đồng đội của con trai, bà lặng người hồi lâu rồi hỏi:
– Cháu là bạn của Tuấn phải không?
Ông Lâm gật đầu.
Ông kể cho bà nghe về những năm tháng hai người cùng chiến đấu, về những bữa cơm chia đôi, những đêm hành quân và cả lời hẹn năm nào.
Bà lặng lẽ nghe, đôi mắt đỏ hoe.
Ông Lâm lấy tấm ảnh đã cũ ra trao lại cho bà.
– Tuấn vẫn luôn mang theo tấm ảnh này. Cậu ấy nhớ nhà nhiều lắm.
Bà đón lấy tấm ảnh bằng đôi bàn tay run run. Không ai nói thêm điều gì.
Ngoài sân, gió nhẹ thổi qua hàng cây.
Ông Lâm nhìn căn nhà trước mặt và chợt hiểu rằng, dù chiến tranh đã đi qua, những người lính năm ấy vẫn chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức của nhau.
Họ đã cùng nhau đi qua tuổi trẻ, cùng chia sẻ những gian khổ và mất mát. Có người trở về, có người nằm lại. Nhưng tình đồng đội thì còn mãi.
Nhiều năm sau nữa, mỗi khi có ai hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông Lâm chỉ mỉm cười và nói:
– Tôi nhớ nhất không phải những trận đánh. Tôi nhớ những người đã cùng tôi đi qua những ngày tháng ấy.
Rồi ông lại nhớ đến Tuấn – người đồng đội năm ấy.
Một người bạn đã không trở về, nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.
Bởi chiến tranh có thể kết thúc, thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng tình đồng đội của những người từng sống chết bên nhau thì vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.



