NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI NẰM LẠI BÊN SUỐI LẠNH
Một buổi chiều năm 1993, trong khi làm nhiệm vụ gần con suối biên giới thuộc tỉnh Cao Bằng, đơn vị của chiến sĩ Nguyễn Văn Hùng đã mất đi một đồng đội trẻ, để lại nỗi đau lặng thầm giữa núi rừng.
Chiến sĩ Lê Văn Phúc, cùng nhập ngũ với bác Hùng, là người vui tính, hay kể chuyện quê nhà cho anh em nghe mỗi tối. Trong một lần hỗ trợ vận chuyển lương thực qua suối, Phúc không may trượt chân, dòng nước xiết cuốn đi.
“Tôi chạy theo mà không kịp,” bác Hùng kể, giọng trầm hẳn xuống, “chỉ còn biết đứng gọi tên bạn giữa tiếng nước chảy.” Người viết lặng người khi nghe bác nói rằng, sau lần ấy, cả đơn vị im lặng suốt nhiều ngày.
Lễ truy điệu được tổ chức giản dị ngay tại chốt, giữa tiếng gió rừng và mùi hương trầm thoang thoảng. Sự hy sinh của Phúc trở thành ký ức đau đáu, nhắc nhở bác Hùng và đồng đội về sự mong manh của sự sống nơi biên cương.


