NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI NẰM LẠI BÊN SUỐI TRƯỜNG SƠN
Một buổi chiều năm 1972, trong khi làm nhiệm vụ gùi hàng vượt suối tại khu vực Trường Sơn – Quảng Bình, đơn vị của chiến sĩ Lê Thanh Nghiêu đã mất đi một đồng đội thân thiết, để lại nỗi đau lặng thầm giữa đại ngàn.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Phú, người đi cùng tổ với bác Nghiêu, là người ít nói nhưng luôn sẵn sàng nhận phần nặng. Khi cả tổ đang vượt suối, dòng nước bất ngờ dâng cao do mưa rừng, Phú trượt chân, bị dòng nước xiết cuốn đi.
“Tôi với theo, chỉ kịp gọi tên bạn,” bác Nghiêu kể, giọng chùng xuống, “nhưng nước mạnh quá.” Người viết lặng người trước ký ức ấy, bởi đó là mất mát không tiếng súng, nhưng đau đớn khôn cùng.
Lễ truy điệu diễn ra đơn sơ giữa rừng, không bia mộ, chỉ có cành cây làm dấu. Từ hôm đó, mỗi lần qua con suối ấy, bác Nghiêu lại bước chậm hơn, coi đó như một lời nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng của đồng đội trên tuyến đường Trường Sơn.



