Người đồng đội nằm lại giữa rừng
Trong cuộc đời người lính, có những cái tên không bao giờ quên được.
Ông Nguyễn Văn K. từng có một người đồng đội rất thân. Hai người cùng quê miền Bắc, cùng nhập ngũ và cùng chiến đấu trong một đơn vị.
Họ thường đi cùng nhau trong những lần hành quân.
Người đồng đội ấy ít nói nhưng rất vui tính. Mỗi khi được nghỉ, anh thường kể chuyện quê nhà cho cả nhóm nghe.
Một lần đơn vị hành quân trong điều kiện khó khăn, người đồng đội của ông hy sinh.
Sau trận đánh, đơn vị phải tiếp tục di chuyển.
Người lính Phú Khê khi ấy chỉ kịp cùng đồng đội làm những việc cần thiết nhất cho người đã nằm xuống.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ khuôn mặt người bạn.
Ông nói rằng điều khiến ông day dứt nhất là người đồng đội ấy chưa bao giờ được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Mỗi lần trở về quê, ông đều nhắc con cháu mình phải nhớ rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là rất nhiều người đã không trở về.



