Người đồng đội nằm lại phía sau
Trong những năm tháng chiến đấu, Trần Văn Hùng có một người bạn thân tên là Minh. Hai người cùng quê, cùng nhập ngũ và thường xuyên sát cánh bên nhau.
Minh là người vui tính, luôn tìm cách làm mọi người bớt căng thẳng sau những giờ phút khó khăn.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Trước lúc lên đường, Minh nói với Hùng:
“Nếu sau này tôi không trở về, ông nhớ về quê báo với mẹ tôi nhé.”
Hùng gạt đi:
“Đừng nói gở. Anh em mình nhất định cùng trở về.”
Nhưng lời nói hôm ấy trở thành ký ức Hùng không bao giờ quên.
Sau chiến tranh, Hùng trở về quê, lập gia đình và có cuộc sống bình dị. Nhưng ông vẫn giữ lời hứa năm xưa. Ông tìm về quê Minh, tìm gặp người mẹ già và kể lại những kỷ niệm về người con trai của bà.
Mỗi dịp trở lại nơi đồng đội từng chiến đấu, ông Hùng luôn dành một phút tưởng nhớ.
Ông nói:
“Có những người đồng đội đã không trở về, nhưng họ chưa bao giờ rời khỏi ký ức của chúng tôi.”
Câu chuyện của ông là lời nhắc về tình đồng đội – thứ tình cảm được hun đúc trong những năm tháng khó khăn nhất.



