Người đồng đội ngồi bên trái
Trong ký ức của những người lính, có những người đồng đội không bao giờ biến mất.
Họ có thể đã hy sinh từ hàng chục năm trước, nhưng vẫn hiện diện trong từng câu chuyện.
Một cựu chiến binh từng kể rằng ông nhớ nhất người đồng đội ngồi bên trái mình.
Hai người nhập ngũ gần như cùng thời gian. Cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân. Có những hôm chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc.
Người bạn ấy có một thói quen rất lạ.
Mỗi khi căng thẳng, anh thường huýt sáo một giai điệu quê nhà.
Không ai biết bài gì.
Chỉ biết mỗi lần nghe tiếng huýt sáo ấy, mọi người lại thấy nhẹ lòng.
Một ngày nọ, đơn vị bước vào một trận chiến rất ác liệt.
Sau trận đánh, người đồng đội ấy không trở về.
Những ngày sau đó, mọi người vẫn tiếp tục hành quân.
Nhưng từ đó, ông không bao giờ còn nghe tiếng huýt sáo ấy nữa.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông trở về quê người bạn.
Mẹ của người đồng đội già đi rất nhiều.
Bà hỏi:
“Ngày trước nó có hay nhắc đến nhà không cháu?”
Ông im lặng một lúc rồi trả lời:
“Có ạ. Anh ấy nhắc nhiều lắm.”
Ông không kể rằng người bạn đã từng nói:
“Nếu tao không về, mày nhớ nói với mẹ tao là tao vẫn nhớ nhà.”
Ông giữ lời hứa ấy gần nửa thế kỷ.
Có lẽ đó cũng là một cách người sống giữ cho người đã khuất tiếp tục tồn tại.



