Cựu chiến binh

NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI Ở BÊN VĨNH VIỄN

Trong chiến tranh, có những mất mát không thể bù đắp, khi đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh trận địa. Với bác Đỗ Văn Khải, ký ức về người đồng đội năm ấy là nỗi đau và cũng là lời nhắc nhở thiêng liêng của thời hoa lửa.

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm trực chiến tại đơn vị pháo binh, bác Đỗ Văn Khải đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt. Mỗi trận chiến đi qua đều để lại những dấu ấn không thể nào quên, đặc biệt là sự hy sinh thầm lặng của những người đồng đội bên cạnh mình.

Bác Khải nhớ rõ một lần đơn vị đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu thì trận địa bất ngờ bị pháo kích dữ dội. Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, mọi người đều nhanh chóng vào vị trí, giữ vững khẩu pháo để sẵn sàng phản ứng theo mệnh lệnh chỉ huy.

Giữa tiếng bom đạn chát chúa, một đồng đội thân thiết của bác đã bị thương nặng khi đang làm nhiệm vụ. Dù được đồng đội nhanh chóng đưa về hầm cứu chữa nhưng anh đã không qua khỏi sau đó không lâu. Khoảnh khắc ấy trở thành nỗi đau sâu sắc mà bác Khải không thể nào quên.

Sau trận đánh, cả đơn vị lặng đi trong không khí trầm buồn. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rõ sự khốc liệt của chiến tranh và sự hy sinh thầm lặng của những người lính pháo binh nơi tuyến lửa. Họ đã sống và chiến đấu hết mình cho nhiệm vụ chung, không một lời than vãn.

Bác Khải kể rằng, chính những mất mát ấy đã giúp người lính thêm trân trọng từng phút giây còn được đứng trong hàng ngũ. Mỗi lần vào trận, ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ tốt nhất để không phụ lòng những đồng đội đã ngã xuống.

Nhiều năm sau hòa bình, bác Đỗ Văn Khải vẫn luôn dành sự tưởng nhớ sâu sắc cho người đồng đội năm xưa. Với bác, đó là ký ức thiêng liêng, là nỗ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI Ở BÊN VĨNH VIỄN | Câu chuyện thời hoa lửa