Người đồng đội Tao Văn Nỏ và tình quân dân nơi biên giới
Người đồng đội Tao Văn Nỏ và tình quân dân nơi biên giới
Trong những câu chuyện về thời chiến của ông Vũ Phong Lưu, có một cái tên luôn được ông nhắc đến với tất cả sự trân trọng và niềm thương nhớ: đồng chí Tao Văn Nỏ. Đó không chỉ là người đồng đội cùng chung chiến hào tại Đồn 1 Biên phòng Lai Châu, mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết dân tộc trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương phía Bắc năm 1979.
Ông Lưu kể, tại mặt trận Phong Thổ lúc bấy giờ, điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt. Giữa cái đói, cái rét của vùng cao và sự tấn công dồn dập của quân thù, tình đồng chí chính là điểm tựa duy nhất. Đồng chí Tao Văn Nỏ, một người con của bản mường, đã cùng ông Lưu xông pha qua những điểm nóng nhất. Có những đêm đi trinh sát, hai người chỉ chia nhau nửa củ sắn lùi, nằm áp sát mặt đất để nghe ngóng tình hình địch.
Nỗi đau lớn nhất đối với ông Lưu là khi chứng kiến 4 người đồng đội thân thiết trong đơn vị ngã xuống. Sự hy sinh của họ ngay trước mắt khiến lòng ông thắt lại. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã trở thành động lực để ông và những người còn lại như đồng chí Nỏ chiến đấu quyết liệt hơn. "Chúng tôi chiến đấu không chỉ cho mình, mà cho cả phần của những người đã nằm lại," ông Lưu bùi ngùi.
Hình ảnh đồng chí Tao Văn Nỏ dũng cảm, mưu trí trong chiến đấu đã trở thành một phần rực rỡ nhất trong câu chuyện "Thời hoa lửa" của ông. Sự gắn kết giữa những người lính từ nhiều miền quê khác nhau, cùng chung một lý tưởng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng, chính là sức mạnh giúp họ vượt qua 10 ngày đêm bão táp. Giờ đây, mỗi khi nhắc lại, ông Lưu vẫn thầm cảm ơn những người đồng đội năm ấy – những người đã cùng ông viết nên bản hùng ca bất diệt trên đỉnh Phong Thổ.



