NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TRỞ VỀ MANG THEO MỘT CÂU CHUYỆN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Sau những năm tháng chiến tranh, một người lính trở về.
Ông mang theo rất nhiều ký ức về những người đã không thể trở về.
Một ngày, ông tìm đến gia đình của một người đồng đội.
Người mẹ hỏi:
“Con tôi ngày ấy thế nào?”
Ông ngồi xuống.
Ông kể:
“Anh ấy rất vui tính.”
Người mẹ ngạc nhiên.
“Ở nhà nó ít nói lắm.”
Ông cười:
“Ở với chúng cháu thì nói nhiều.”
Ông kể những chuyện vui về người đồng đội.
Có lần anh làm mọi người cười cả buổi.
Có lần anh chia phần thức ăn cho bạn.
Có lần anh nói rằng sau này sẽ về quê mở một cửa hàng nhỏ.
Người mẹ nghe và mỉm cười.
Bà nói:
“Lâu lắm rồi tôi mới nghe ai kể nó như thế.”
Người đồng đội đáp:
“Chúng cháu nhớ anh ấy.”
Đó là điều gia đình cần nghe nhất.
Không chỉ rằng người con đã hy sinh.
Mà rằng anh từng được yêu quý.
Từng có bạn bè.
Từng có những ngày tháng đáng nhớ.
Người đồng đội ra về.
Người mẹ đứng trước cửa nhìn theo.
Bà biết rằng con mình đã không trở về.
Nhưng từ ngày hôm ấy, bà có thêm những câu chuyện về con.
Những câu chuyện mà gia đình chưa từng biết.
Và đôi khi, đó là món quà quý nhất mà một người đồng đội có thể mang về.
Không phải một kỷ vật.
Mà là ký ức về người đã cùng mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ.



