Bài viết

Người Đốt Đuốc Dẫn Đường

Ninh Bình11/05/2026Lê Quốc Triệu (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, tại quê hương Khánh Thiện có một thanh niên trẻ tham gia lực lượng dân công phục vụ trên tuyến đường hành quân ở vùng núi Nghệ An. Nơi ấy là điểm trung chuyển quan trọng của nhiều đoàn xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Công việc của anh là dẫn đường cho xe vượt qua những đoạn đèo dốc hiểm trở trong đêm tối.

Những con đường núi khi ấy hẹp và gồ ghề, nhiều đoạn chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua. Ban ngày máy bay địch thường xuyên trinh sát nên các đoàn xe chỉ di chuyển vào ban đêm. Để tránh lộ mục tiêu, xe không được bật đèn pha mà phải men theo tín hiệu dẫn đường của lực lượng dân công đứng dọc các khúc cua nguy hiểm.

Mỗi đêm, anh cầm cây đuốc nhỏ đứng bên mép vực hàng giờ liền để ra hiệu cho đoàn xe đi đúng hướng. Gió núi thổi hun hút, trời mùa đông rét buốt nhưng anh vẫn kiên trì bám vị trí. Có những hôm mưa phùn kéo dài, ngọn đuốc vừa cháy lên đã tắt, anh lại phải che bằng áo rồi nhóm lửa lại từ đầu.

Một đêm cuối năm, đoàn xe vận tải lớn chuẩn bị vượt đèo thì bất ngờ xảy ra sạt lở do mưa lớn. Đất đá đổ xuống chắn ngang con đường ngay khúc cua sát vực sâu. Nếu không xử lý kịp, cả đoàn xe sẽ phải dừng lại giữa khu vực dễ bị máy bay phát hiện khi trời sáng.

Không chờ lệnh, anh cùng nhiều dân công khác lao vào dọn đất đá dưới ánh đuốc leo lét. Tay cuốc, tay xẻng làm việc liên tục giữa bùn đất lạnh ngắt. Khi con đường vừa được mở tạm, đoàn xe bắt đầu nối đuôi nhau vượt qua.

Đúng lúc ấy, chiếc xe cuối cùng bất ngờ chết máy giữa đoạn cua nguy hiểm. Bên dưới là vực sâu tối đen, chỉ cần trượt bánh là hậu quả khó lường. Anh lập tức cầm đuốc chạy ra phía trước làm tín hiệu cho tài xế, đồng thời cùng mọi người chèn đá giữ bánh xe. Tiếng động cơ gầm lên nhiều lần giữa màn đêm lạnh giá.

Sau gần nửa giờ căng thẳng, chiếc xe cuối cùng cũng vượt qua an toàn. Khi đoàn xe khuất dần sau dãy núi, anh mới ngồi bệt xuống vệ đường, đôi tay tê cứng vì lạnh và vì bám đá quá lâu. Nhưng nhìn ánh đèn nhỏ của đoàn xe xa dần trong đêm tối, anh cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.

Sau ngày đất nước hòa bình, người dân công quê Khánh Thiện trở về làm ruộng như bao người dân bình dị khác. Dẫu thời gian đã trôi qua rất lâu, ông vẫn nhớ rõ những đêm đứng bên đèo gió lạnh với cây đuốc cháy đỏ trong tay. Với ông, ánh lửa năm ấy không chỉ soi đường cho những đoàn xe ra trận mà còn thắp sáng niềm tin vào ngày đất nước được hoàn toàn thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn