Bài viết

NGƯỜI ĐỐT ĐUỐC DẪN ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, có những con đường mòn xuyên rừng mà chỉ người quen địa hình mới dám đi vào ban đêm. Trên những con đường ấy, có một người luôn âm thầm dẫn lối – ông Tám Đuốc.

Ông Tám là người sống lâu năm trong rừng, quen từng lối đi, từng gốc cây. Ban ngày, ông kiếm củi, hái măng như bao người dân khác. Nhưng khi đêm xuống, ông nhận nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn cán bộ di chuyển qua khu vực rừng rậm.

Ánh sáng duy nhất của họ là những cây đuốc nhỏ được ông chuẩn bị sẵn.

Ông không đốt đuốc liên tục, mà chỉ thắp lên từng lúc cần thiết – khi qua đoạn khó đi, khi cần xác định hướng. Có lúc, ông chỉ dùng ánh sáng le lói để soi dấu cây, rồi lại dập tắt ngay để tránh bị phát hiện.

Một đêm nọ, ông dẫn một đoàn cán bộ băng rừng để kịp đến điểm tập kết trước rạng sáng.

Trời tối, đường trơn vì mưa, nhiều đoạn dốc và rậm rạp.

Ông đi trước, tay cầm đuốc, vừa soi đường vừa ra hiệu cho mọi người phía sau.

Khi đến một đoạn rừng thưa, ông bất ngờ dập tắt đuốc và ra hiệu dừng lại.

Từ xa, có ánh sáng lạ và tiếng động – dấu hiệu của một toán lính đang tuần tra.

Không gian im lặng đến căng thẳng.

Ông Tám lặng lẽ dẫn cả đoàn rẽ sang một lối nhỏ, vòng qua khu vực nguy hiểm.

Sau khi đi một quãng xa, ông mới thắp đuốc trở lại.

Một người trong đoàn thì thầm:
“Chú đi trong rừng như người thuộc từng bước.”

Ông chỉ nói:
“Đi riết rồi quen thôi, miễn là mọi người đi an toàn.”

Nhờ sự am hiểu địa hình và sự cẩn trọng của ông, đoàn đã đến nơi đúng thời gian mà không gặp nguy hiểm.

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Tám Đuốc đã nhiều lần dẫn đường như vậy, âm thầm nhưng không thể thiếu.

Sau ngày hòa bình, ông vẫn sống giản dị giữa thiên nhiên. Nhưng với người dân Tây Ninh, ông là người đã “thắp sáng” những con đường trong thời gian khó khăn nhất.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những ánh sáng nhỏ bé nhưng lại soi đường cho cả một hành trình lớn.

Và từ những ngọn đuốc le lói trong rừng sâu, “hoa lửa” đã được dẫn lối – bền bỉ, kiên cường và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn