NGƯỜI DU KÍCH ANH HÙNG TRÊN NGƯỠNG CỬA HÒA BÌNH: LIỆT SĨ ĐỖ VĂN BÌNH (1950 - 29/4/1975)
NGƯỜI DU KÍCH ANH HÙNG TRÊN NGƯỠNG CỬA HÒA BÌNH: LIỆT SĨ ĐỖ VĂN BÌNH (1950 - 29/4/1975)

NGƯỜI DU KÍCH ANH HÙNG TRÊN NGƯỠNG CỬA HÒA BÌNH: LIỆT SĨ ĐỖ VĂN BÌNH (1950 - 29/4/1975)
Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những hy sinh thầm lặng lại mang một sắc thái đặc biệt thiêng liêng và bi tráng: đó là sự hy sinh ở ngay thời khắc bình minh của chiến thắng, khi toàn dân tộc đang hướng về giây phút huy hoàng nhất. Liệt sĩ Đỗ Văn Bình, người con của xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long, là một trong những người chiến sĩ như thế - một đội viên du kích kiên cường đã ngã xuống đúng vào ngày 29 tháng 4 năm 1975, khi miền Nam sắp sửa hoàn toàn giải phóng.
Sinh năm 1950, Đỗ Văn Bình thuộc thế hệ lớn lên giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy cam go, ác liệt. Anh hít thở bầu không khí đấu tranh của quê hương miền Tây Nam Bộ, chứng kiến nỗi đau mất mát và tinh thần bất khuất của đồng bào. Mảnh đất Phú Quới giàu truyền thống yêu nước đã hun đúc trong người thanh niên trẻ tuổi ấy lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí sắt đá đánh đuổi ngoại xâm, giành lại độc lập, tự do.
Không đợi đến tuổi nhập ngũ theo lệnh tổng động viên, với lòng yêu nước nồng nàn, Đỗ Văn Bình đã sớm gia nhập lực lượng du kích địa phương. Anh trở thành một chiến sĩ gắn bó máu thịt với từng con đường, lũy tre, bờ kênh của quê hương. Với vai trò là một đội viên du kích, anh cùng đồng đội đã dũng cảm, mưu trí hoạt động, tham gia nhiều trận đánh nhỏ lẻ nhưng hiệu quả, tiêu hao sinh lực địch, phá hoại cơ sở hạ tầng, bảo vệ xóm làng và căn cứ cách mạng, trở thành cánh tay nối dài đắc lực của lực lượng chủ lực.
Đặc biệt, trong những ngày tháng Tư lịch sử năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh mở màn và tiến đến hồi kết thúc, lực lượng du kích địa phương càng phát huy cao độ sức mạnh của mình. Họ là tai mắt, là lực lượng dẫn đường, phối hợp, phục vụ và trực tiếp tham gia tấn công vào những vị trí cuối cùng của địch ở địa phương, góp phần tạo nên sức ép toàn diện, dồn dập.
Ngày 29 tháng 4 năm 1975, chỉ còn đúng một ngày trước khi lá cờ chiến thắng tung bay trên Dinh Độc Lập, trong lúc thực hiện nhiệm vụ chiến đấu cuối cùng để quét sạch tàn quân địch, giải phóng hoàn toàn quê hương, Liệt sĩ Đỗ Văn Bình đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 25, cái tuổi đầy sức sống và khát vọng. Sự hy sinh của anh ở thời khắc lịch sử ấy càng làm nổi bật lên sự cao cả và đau xót: anh đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân, hiến dâng cả sinh mạng mình cho ngày toàn thắng sắp tới, nhưng lại không được tận mắt chứng kiến giây phút thiêng liêng ấy.



