Cựu chiến binh

NGƯỜI DU KÍCH ẤP 6 ĐÌNH

An Giang18/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Văn Méo, sinh năm 1959, lớn lên ở Ấp 6 Đình – một vùng quê còn nhiều gian khó trong những năm tháng chiến tranh\. Hồi đó, cuộc sống rất thiếu thốn, đường làng đất đỏ, ban ngày thì yên ắng nhưng ban đêm luôn có thể nghe tin báo động bất ngờ\.

Khi lớn lên, tôi tham gia lực lượng du kích địa phương\. Công việc không phải lúc nào cũng đánh nhau, mà phần nhiều là những việc thầm lặng: đi đưa tin, quan sát tình hình, dẫn đường cho anh em, hoặc giúp bà con tránh những khu vực nguy hiểm\. Có những việc làm trong im lặng, nhưng lại rất quan trọng\.

Tôi nhớ có một đêm mưa rất lớn\. Tôi đang trên đường đưa tin thì nghe phía trước có tiếng động\. Lúc đó không kịp nghĩ nhiều, tôi tắt đèn, nép xuống bờ ruộng, nằm im chờ\. Trong người chỉ có một mảnh giấy nhỏ nhưng rất quan trọng\. Lúc đó chỉ sợ bị phát hiện, vì nếu lộ thì coi như hỏng việc\.

Khi mọi thứ yên lại, tôi tiếp tục đi\. Trời mưa, đường trơn, bùn dính đầy người, chân thì mỏi rã rời, nhưng tôi vẫn cố đi cho kịp giờ để báo tin cho anh em\.

Gần sáng tôi mới về tới nơi\. Người chỉ huy nhận mảnh giấy, nhìn tôi rồi nói ngắn gọn:

“Vất vả rồi, Méo\.”

Tôi chỉ cười, nói thật lòng:

“Còn làm được cho bà con, còn đi được thì tôi còn đi\.”

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy đó là một thời rất thật, rất khó khăn nhưng cũng rất đáng nhớ\. Không có gì lớn lao, chỉ là những con người bình thường làm việc của mình, âm thầm góp phần giữ cho quê hương được yên ổn\.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn