Cựu chiến binh

NGƯỜI DU KÍCH BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

NGƯỜI DU KÍCH BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

An Giang06/04/2026Phan Thành Nhân (Đoàn trường THPT Vĩnh Thuận, xã Vĩnh Phong, tỉnh An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI DU KÍCH BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA CHIẾN TRANH

Có những ký ức dù thời gian có trôi bao lâu thì cũng không thể phai mờ. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi những người bình dị có thể hoá thân trở thành những người anh hùng thầm lặng. Trong dòng chảy ký ức ấy, hình ảnh người lính du kích-lặng lẽ chiến đấu phòng vệ “nguỵ quân, ngụy quyền”, cuộc đời của người lính du kích ấy cũng chính là cuộc đời của ông ngoại tôi, khi nghe ông kể lại từng chi tiết tôi mới cảm thấy mình thật may mắn khi sinh ra trong thời bình và cũng thật tự hào khi ông đã chiến đấu đến cùng và không bỏ cuộc. Ông tên thật là Huỳnh Ngọc Thành và mọi người còn gọi thân thương là “hai Hế”, sinh ngày 10/6/1953, hiện đang sinh sống tại ấp Cạnh Đền 2, xã Vĩnh Phong. Hiện tại đang làm Chi hội trưởng Hội Cựu Chiến Binh của ấp.

Trưởng thành trong năm tháng đất nước còn chìm trong mưa bom bão đạn, ngay từ nhỏ tuổi thơ của ông không gắn với sự bình yên. Khi được hỏi cơ duyên nào mà ông tình nguyện đi nhập ngũ thì ông kể rằng, năm đó là tháng 2 năm 1970 khi ông vừa tròn 17 tuổi, thanh niên tuổi ấy ở nhà cũng không tránh khỏi số phận phải chết thay vì như thế ông quyết định giấu cha mẹ đi nhập ngũ. Ông còn nói, “lỡ mà có hy sinh thì gia đình cũng có được vinh dự sau này”, khi đi xóm giềng cũng không ai biết, ông lặng lẽ mang trên vai chiếc balo chứa đựng những vật dụng cá nhân, tiếp tục chặng hành trình, có lẽ trong chiếc balo ấy không chỉ là những vật dụng sinh hoạt mà nó còn mang bên trong một hoài bão, một giấc mơ, giấc mơ về một ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng.

Từ năm 1970 cho đến sau những năm 1975, tuổi trẻ của ông gắn liền với đội thanh niên du kích xã Vĩnh Phong, đến sau năm 1975 thì ông đã lên làm trung đội phó trong đội du kích lãnh đạo xã đội để “Diệt ác, Phá kìm, diệt tề, diệt ác” để bắt những “ thằng phòng vệ dân sự, trưởng ấp ác ôn”. Trong ký ức của ông từng bữa cơm trong quân đội rất “ vất vả”,thiêú thốn, phải tự đi đào khoai, kiếm cá, hái rau để sống….. Còn khi hỏi về khoảng thời gian rảnh rỗi của ông thì ông trả lời rằng: Khi rảnh ông thường hay phụ tiếp dân những công việc đồng án, làm lúa, xới đất…. ; mỗi công việc như là một thử thách và ông đã hoàn thành tất cả bằng sự kiên cường-trách nhiệm.

Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, ông kể rằng những người đồng đội như chính những người anh em trong gia đình và trở thành điểm tựa vững chắc cũng chính từ ấy nhiều kỉ niệm đẹp đáng nhớ dần hình thành mà cho đến ngày hôm nay ông chia sẻ rằng sẽ mãi không quên. Dẫu vậy trong tình cảnh khó khăn ấy nhưng những người lính cụ hồ vẫn có thể vượt qua cũng chính là nhờ tình đồng đội nương tựa lẫn nhau, lúc nào cũng nhũ với nhau rẳng phải giữ vững lập trường, với nhân dân phải biết thương yêu đùm bọc lẫn nhau, cùng nhau chia sẽ những tình cảm trrong quân ngũ.

Trong suốt những năm tháng kháng chiến, ông chia sẻ về trận đánh đáng nhớ nhất là giữa tháng 10 đến tháng 11 năm 1973, khi ấy lúa trổ nhiều lắm. trận đó chủ yếu diệt “Ba Tam” trưởng ấp “ác ôn”kết quả là lấy được 4 khẩu súng, bắt sống được hai tên phòng vệ. ông có chia sẻ du kích thì không có trận nào lớn nhưng chủ yếu là diệt ác, phá kìm. Dù vậy, nhưng khi thực hiện nhiệm vụ không tránh khỏi bị thương, ông nhớ rất rõ là ngày 31/10/1972 ở căn cứ bờ sáng bị lính đại đội try khu bắn sụp hầm gây chấn thương ở chân, ngày 28/1/1973 kí kết hiệp định paris vẫn ở căn cứ bờ sáng ông bị trúng đạn nhọn ở bã vai trái. Nhưng may mắn thay là vết thương không mấy nghiêm trọng, nhưng sau khi bị thương bấy giờ ở xã Vĩnh Phong không có trạm quân y nhưng nhờ tỉnh bạn Bạc Liêu đóng trạm quân y ở ấp Cái Num, nhờ bác sĩ quân y phẫu thuật lấy đạn, mãnh vỡ đạn, kính ra.

Đến 30/4/1975 khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Ông không giấu được niềm vui và xúc động bởi sau bao nhiêu năm mới có ngày hoà bình, có lẽ những gì ông mang trong chiếc balo ngày ấy, giấc mơ đó đã trở thành hiện thực. để ngày hôm nay đất nước thanh bình, cuộc sống người dân phát triển tốt hơn. Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn tích cực tham gia công tác địa phương với vai trò Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh. Trong nhà ông có nhiều bằng khen – minh chứng cho những đóng góp không ngừng nghỉ. Ông vẫn sống giản dị, lạc quan và tiếp tục cống hiến theo cách của riêng mình.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời của ông Huỳnh Ngọc Thành, người ta không chỉ thấy hình ảnh người lính du kích xung phong, mà còn thấy một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ Quốc. một thế hệ sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để đối mặt với nguy hiểm và giành lấy yên bình cho ngày hôm nay.

Cuộc trò chuyện khép lại, nhưng những câu chuyện của ông vẫn còn đọng lại trong một đứa cháu như tôi. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là dấu ấn của cả một thời lịch sử. Để rồi tất cả mọi người hiểu rằng, bản thân mỗi người cần sống tốt hơn – xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn