“Người du kích Cái Bè – Lê Thị Thanh”
“Người du kích Cái Bè – Lê Thị Thanh”
Lê Thị Thanh sinh ra ở Cái Bè, Tiền Giang, tham gia du kích khi mới 16 tuổi. Gia đình cô vốn làm ruộng, sống bình dị, nhưng bom đạn dần biến làng quê thành chiến trường. Thanh không chỉ làm giao liên, mà còn đảm nhiệm vai trò trinh sát cho lực lượng du kích, dẫn đường cho những đoàn công binh, vận tải qua các kênh rạch ngập nước.
Một đêm mùa khô năm 1967, Thanh nhận nhiệm vụ dẫn một đoàn 15 đồng đội và 30 dân làng tránh một trận càn lớn của Mỹ – Ngụy. Lệnh là phải đi qua con rạch gần căn cứ địch, nơi các khẩu súng máy đã sẵn sàng bắn vào bất kỳ thứ gì di chuyển. Thanh quan sát tỉ mỉ, chọn lộ trình dựa vào bóng cây, mùi nước, ánh trăng phản chiếu trên mặt rạch. Mỗi bước đi, cô phải cẩn thận để không làm nước bắn, không tạo ra âm thanh, đồng thời liên tục nhắc nhở đồng đội giữ yên lặng.
Khi đến gần trung tâm địch, Thanh phát hiện một toán lính canh đi kiểm tra đường mòn. Cô ra hiệu cho đồng đội nấp vào bụi cây. Bằng sự nhanh trí, Thanh giả tiếng kêu động vật, khiến lính địch tưởng nhầm và bỏ đi. Đoàn người cuối cùng qua rạch an toàn.
Sau chiến dịch, Thanh còn nhiều lần cưu mang đồng đội bị thương, đánh lạc hướng địch bằng những chiêu khéo léo từ môi trường tự nhiên. Khi nhắc lại, cô nói: “Trong chiến tranh, nhỏ bé hay yếu đuối không quan trọng, quan trọng là trí óc và lòng gan dạ.”
Câu chuyện của Lê Thị Thanh là hình ảnh điển hình của các nữ du kích miền Nam: thầm lặng nhưng mạnh mẽ, khéo léo nhưng quả cảm, góp phần bảo vệ dân và mở đường cho kháng chiến.



