NGƯỜI DU KÍCH CHIẾN ĐẤU HƠN 100 TRẬN
Huỳnh Việt Thanh sinh năm 1926, quê ở xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông hoạt động tại vùng Hậu Thạnh, nay thuộc huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An. Ông được biết đến là một cán bộ du kích tài trí, mưu lược, có nhiều kinh nghiệm tổ chức và chỉ huy chiến đấu.
Năm 1956, Huỳnh Việt Thanh bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Công việc ban đầu của ông là làm liên lạc, tuyên truyền và vận động nhân dân tham gia đấu tranh. Trong điều kiện địch kiểm soát chặt địa bàn, công việc ấy đòi hỏi người cán bộ phải nhanh nhạy, bí mật và biết dựa vào nhân dân.
Sau đó, ông được giao phụ trách lực lượng du kích. Huỳnh Việt Thanh nhanh chóng thể hiện khả năng chỉ huy. Ông không chỉ tổ chức chiến đấu mà còn biết lựa chọn địa hình, tận dụng sông rạch và những điều kiện tự nhiên của vùng Đồng bằng sông Cửu Long để đánh địch.
Trong một lần phục kích, khi phát hiện lực lượng địch tiến đến, ông chỉ huy du kích hai bên bờ nổ súng. Hai chiếc xuồng của đối phương bị đánh chìm, tên ác ôn bị thương nặng và một số lính bị tiêu diệt. Những trận đánh như vậy cho thấy cách đánh linh hoạt của lực lượng du kích địa phương.
Đặc biệt, trong hai năm 1965–1966, Huỳnh Việt Thanh đã chỉ huy đội du kích chiến đấu trên 100 trận, tiêu diệt và làm bị thương gần 400 tên địch, thu nhiều vũ khí.
Nhưng trận đánh cuối cùng của ông lại là một câu chuyện đặc biệt về sự hy sinh.
Ngày 21/9/1966, ba đại đội địch bất ngờ càn vào khu vực nơi cán bộ và du kích đang họp. Khi phát hiện đối phương, tình thế trở nên rất nguy hiểm. Nếu lực lượng du kích không kịp thời ngăn chặn, cán bộ đang họp có thể bị bao vây.
Trong tình huống ấy, Huỳnh Việt Thanh đã một mình điều khiển xuồng tiến ra chiến đấu, chủ động thu hút hỏa lực của đối phương về phía mình để đồng đội đưa cán bộ thoát khỏi vòng vây.
Địch tập trung hỏa lực bắn về phía ông. Chiếc xuồng bị chìm, Huỳnh Việt Thanh bị thương nặng và hy sinh.
Trong những năm chiến đấu, ông nhiều lần được tặng bằng khen, giấy khen và ba năm liền, từ 1964 đến 1966, được công nhận là Chiến sĩ thi đua.
Ngày 17/9/1967, ông được truy tặng Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang quân giải phóng.
Bài học cho thanh niên: Điều đáng nhớ nhất ở Huỳnh Việt Thanh không chỉ là hơn 100 trận đánh mà còn là tinh thần đặt đồng đội lên trên bản thân. Trong cuộc sống hôm nay, tinh thần trách nhiệm và biết bảo vệ tập thể vẫn là phẩm chất rất cần thiết.


