NGƯỜI DU KÍCH ĐẦU TIÊN VÀ NGỌN LỬA KIÊN CƯỜNG TRÊN CAO NGUYÊN ĐỒNG NAI THƯỢNG
CCB Nguyễn Văn Toàn (SN 1940), quê gốc Quảng Nam, năm 1964, ông xung phong tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông Toàn lập nhiều chiến công, đặc biệt là trận tập kích đài ra đa Trạm Hành, khiến địch tổn thất nặng. Sau trận đó, ông được điều ra Bắc đào tạo sĩ quan, rồi trở về giữ chức Đại đội trưởng thuộc Sư đoàn 7, trực tiếp chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc, mỗi tấc đất ta đi qua đều thấm đẫm máu xương của biết bao anh hùng, liệt sĩ và những người thương binh. Tại mảnh đất Xuân Trường, thành phố Đà Lạt thơ mộng, có một cụ già tuổi ngoài tám mươi, mang trên mình vết sẹo của chiến tranh nhưng ánh mắt vẫn ngời sáng tinh thần thép. Người đó chính là cụ Nguyễn Văn Toàn – người du kích đầu tiên của xã Xuân Trường, một thương binh hạng 2/4 tiêu biểu, người đã viết nên huyền thoại về lòng quả cảm giữa đại ngàn Tây Nguyên.Rời xa quê hương Đại Lộc, Quảng Nam từ năm 1955, chàng thiếu niên Nguyễn Văn Toàn theo gia đình vào định cư tại vùng đất kinh tế mới Xuân Trường. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt, vùng đất cao nguyên này trở thành địa bàn chiến lược, nơi kẻ thù tập trung đàn áp phong trào cách mạng. Chứng kiến cảnh quê hương thứ hai bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh, lòng yêu nước trong người thanh niên trẻ tuổi đã bùng cháy. Năm 1964, khi phong trào cách mạng địa phương bắt đầu nhóm nhóm lửa, Nguyễn Văn Toàn đã vinh dự trở thành người đầu tiên tại Xuân Trường bước vào lực lượng vũ trang du kích, đồng thời tham gia xây dựng chi bộ Đảng đầu tiên của xã.Những năm tháng bám trụ trong rừng sâu, ăn cơm vắt, uống nước suối, đối mặt với những đợt càn quét hiểm độc của kẻ thù đã tôi luyện nên một chiến sĩ Nguyễn Văn Toàn mưu trí, dũng cảm. Ký ức hào hùng nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là trận tập kích đài ra-đa Trạm Hành vào năm 1968. Giữa đêm tối mênh mông của đại ngàn, ông cùng đồng đội đã thọc sâu vào sào huyệt địch, mưu trí tiêu diệt hơn 10 binh lính và chuyên gia quân sự ngụy, bẻ gãy một mắt xích trinh sát quan trọng của kẻ thù trên cao nguyên.Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ là không có mất mát. Trong một trận chiến đấu ác liệt sau đó, ông bị trúng đạn M79 nguy kịch. Viên đạn tàn khốc ấy đã vĩnh viễn lấy đi một bên mắt của người chiến sĩ trẻ. Đau đớn thể xác lên đến tột cùng, máu nhuộm đỏ màu áo lính, nhưng tinh thần của người du kích Xuân Trường không hề lung lay.

Trải qua những ngày tháng điều trị sinh tử, ngay khi vết thương vừa ráo máu, với một con mắt còn lại, cụ Nguyễn Văn Toàn lại kiên quyết xin trở lại mặt trận. Cụ tiếp tục ôm súng bám trụ, phối hợp cùng quân và dân Lâm Đồng giữ vững trận địa cho đến ngày cờ giải phóng tung bay trên dinh độc lập, non sông ca khúc khải hoàn.Hòa bình lập lại, người du kích năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình thương tật hạng 2/4. Dù sức khỏe giảm sút sâu sắc, cụ vẫn bền bỉ cống hiến, cùng gia đình khai hoang, lập nghiệp trên mảnh đất Trường An, xã Xuân Trường. Giờ đây, ở tuổi 83, cụ Nguyễn Văn Toàn đã trở thành một cây cao bóng cả, một nhân chứng lịch sử sống động của địa phương. Mỗi dịp lễ Tết, khi các đoàn lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng đến thăm hỏi, cụ vẫn luôn dặn dò con cháu phải ra sức học tập, giữ vững truyền thống cách mạng của gia đình.Câu chuyện của thương binh Nguyễn Văn Toàn là minh chứng hùng hồn cho câu nói của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế". Một con mắt đã khép lại cho hòa bình của Tổ quốc, nhưng ngọn lửa yêu nước trong tim cụ thì vẫn luôn rực cháy, soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước, dựng xây một Đà Lạt ngày càng giàu đẹp, văn minh.



