Người du kích dùng thế trận của quê hương
Tạ Văn Lước sinh năm 1943 tại làng Bình Trưng, quận Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho, nay là xã Bình Trưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Tháng 3 năm 1963, khi mới 20 tuổi, ông giác ngộ cách mạng và gia nhập lực lượng du kích xã.
Chỉ sau một thời gian ngắn, nhờ sự mưu trí, gan dạ trong chiến đấu, Tạ Văn Lước được giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng. Người chiến sĩ trẻ nhanh chóng thích nghi với cách đánh du kích dựa vào địa hình, dân và thế trận tại chỗ.
Trong các năm 1964–1965, ông chỉ huy tiểu đội nhiều lần đánh địch càn quét. Những phương thức chiến đấu như hầm chông, đạp lôi, lựu đạn và cả việc tận dụng tổ ong vò vẽ được sử dụng linh hoạt. Theo tư liệu, trong 10 trận đánh, đơn vị do ông chỉ huy đã loại khỏi vòng chiến đấu nhiều quân địch, trong đó có sĩ quan Mỹ và quân đội Sài Gòn.
Năm 1966, Tạ Văn Lước được giao nhiệm vụ Xã đội phó. Từ một du kích địa phương, ông từng bước trưởng thành thành người cán bộ chỉ huy. Điều đáng quý trong câu chuyện của ông là khả năng biến chính địa hình quê hương thành một phần của thế trận chiến đấu.
Chiến tranh du kích không phải lúc nào cũng có những trận đánh quy mô lớn. Nhiều khi đó là sự kiên trì bám đất, hiểu từng con rạch, bờ mương, lối đi và dựa vào sự che chở của nhân dân. Chính những yếu tố ấy tạo nên sức mạnh lâu dài của phong trào cách mạng.
Tạ Văn Lước sau này được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện của ông giúp thế hệ trẻ hiểu rằng lòng dũng cảm cần đi cùng trí tuệ. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, biết tận dụng điều kiện sẵn có, đoàn kết với tập thể và kiên trì với mục tiêu sẽ tạo nên sức mạnh để vượt qua thử thách.



