Người du kích giữ cánh rừng U Minh
Câu chuyện kể về một du kích đã hy sinh khi bảo vệ căn cứ trong rừng U Minh năm 1970.
Ông Trần Văn Năm, sinh năm 1943, từng là du kích hoạt động tại vùng rừng U Minh năm 1970. Ông kể rằng khu rừng U Minh là căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng ở miền Tây Nam Bộ. Theo lời ông Năm, địa hình rừng tràm, đầm lầy và kênh rạch chằng chịt vừa là nơi ẩn náu, vừa là nơi chiến đấu của du kích. Ông nhớ nhất một buổi sáng đầu năm 1970. Hôm đó, một đơn vị địch mở cuộc càn quét vào khu vực rừng nơi đơn vị ông đang đóng quân. Trong tổ của ông có một người tên Nguyễn Văn Tám, quê ở Cà Mau, mới 21 tuổi. Tám là người nhanh nhẹn, rất giỏi đi rừng và thường nhận nhiệm vụ cảnh giới. Ông Năm kể rằng khi phát hiện địch tiến vào, Tám lập tức báo tin để đơn vị kịp rút vào sâu trong rừng. Trong lúc mọi người đang di chuyển, một nhóm du kích bị kẹt lại phía sau vì có người bị thương. Không chần chừ, Tám quay lại hỗ trợ đưa người bị thương rút lui. Ông Năm kể rằng anh vừa dìu đồng đội vừa tìm đường vòng qua những khu vực đầm lầy để tránh bị phát hiện. Nhờ có anh, nhóm phía sau đã kịp rút vào khu vực an toàn. Nhưng khi Tám quay lại để tiếp tục cảnh giới, anh đã chạm trán với toán địch đang tiến sâu vào rừng. Để giữ chân địch, anh nổ súng thu hút sự chú ý, tạo điều kiện cho đơn vị rút xa hơn. Ông Năm kể rằng tiếng súng của anh vang lên giữa rừng tràm cho đến khi im bặt. Sau trận càn, đồng đội quay lại tìm thì thấy anh đã ngã xuống bên một gốc tràm, khẩu súng vẫn còn trong tay. Nhờ có anh, căn cứ trong rừng U Minh vẫn được giữ an toàn. Nhiều năm sau, mỗi lần đi vào rừng, nghe tiếng gió thổi qua những tán tràm, ông Trần Văn Năm vẫn nhớ đến người du kích trẻ tuổi đã ở lại phía sau để giữ rừng. Với ông, Tám mãi mãi là người lính của rừng U Minh năm ấy.



