NGƯỜI DU KÍCH GIỮ LÀNG
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không phải ai cũng trực tiếp chiến đấu ở những chiến trường xa xôi. Có những người ở lại quê hương, âm thầm góp sức bảo vệ làng xóm, giữ gìn hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Cựu chiến binh Hồ Văn Tâm là một trong những người như vậy. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Hải Châu, tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh
Câu chuyện: NGƯỜI DU KÍCH GIỮ LÀNG
Tác giả: Hồ Minh Sỹ- ĐVTN thôn Hoàng Phú
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
Họ và tên: Hồ Văn Tâm
Năm sinh: 1948
Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không phải ai cũng trực tiếp chiến đấu ở những chiến trường xa xôi. Có những người ở lại quê hương, âm thầm góp sức bảo vệ làng xóm, giữ gìn hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Cựu chiến binh Hồ Văn Tâm là một trong những người như vậy. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Hải Châu, tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh.
ừ nhỏ, ông đã chứng kiến nhiều người thân, hàng xóm lên đường nhập ngũ. Những lá thư gửi về từ chiến trường cùng những tin tức về sự hy sinh của các chiến sĩ càng thôi thúc ông cống hiến sức mình cho quê hương. Năm 1966, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tham gia lực lượng dân quân du kích địa phương. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là tuần tra, canh gác, bảo vệ các công trình quan trọng, hỗ trợ sơ tán người dân khi có báo động máy bay và phối hợp với lực lượng quân đội trong các nhiệm vụ cần thiết. Ông kể rằng những năm ấy, cuộc sống của người dân quê vô cùng khó khăn. Ban ngày lao động sản xuất, ban đêm lực lượng dân quân lại thay phiên nhau tuần tra bảo vệ địa bàn. Mỗi người vừa là nông dân, vừa là chiến sĩ bảo vệ quê hương. Điều ông nhớ nhất là những đêm trực chiến giữa mùa hè. Khi còi báo động vang lên, mọi người lập tức vào vị trí đã được phân công. Người hướng dẫn nhân dân xuống hầm trú ẩn, người bảo vệ kho lương thực, người làm nhiệm vụ quan sát. Tất cả đều phối hợp nhịp nhàng để hạn chế thấp nhất thiệt hại do chiến tranh gây ra.
Có một lần vào năm 1968, sau một đợt không kích, nhiều khu vực trong xã bị ảnh hưởng nặng nề. Ngay trong đêm, lực lượng dân quân được huy động để hỗ trợ người dân khắc phục hậu quả. Ông cùng đồng đội đào bới đống đổ nát, giúp các gia đình sửa lại nhà cửa và vận chuyển lương thực đến những hộ gặp khó khăn. Ông tâm sự rằng những công việc ấy tuy vất vả nhưng không ai nề hà. Ai cũng hiểu rằng nếu hậu phương không vững chắc thì tiền tuyến sẽ gặp nhiều khó khăn. Chính vì vậy, mọi người luôn động viên nhau cố gắng vượt qua gian khổ.
Ngoài nhiệm vụ bảo vệ địa phương, lực lượng dân quân còn tham gia vận chuyển lương thực và hỗ trợ các đoàn quân hành quân qua địa bàn. Nhiều đêm, ông cùng đồng đội gùi từng bao gạo, từng thùng hàng vượt qua những con đường lầy lội để kịp thời chuyển đến nơi tập kết. Điều khiến ông xúc động nhất là tình làng nghĩa xóm trong những năm tháng chiến tranh. Dù cuộc sống thiếu thốn nhưng mọi người luôn đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau. Khi có gia đình gặp khó khăn, cả xóm cùng chung tay hỗ trợ. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã giúp quê hương vượt qua những năm tháng đầy thử thách. Năm 1972, ông được gọi nhập ngũ và tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao với tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông cùng bà con trong làng vô cùng xúc động. Sau nhiều năm chờ đợi, đất nước đã được thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình. Trở về quê hương Hải Châu sau chiến tranh, ông tiếp tục lao động sản xuất và tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Nhiều năm liền, ông là hội viên gương mẫu của Hội Cựu chiến binh, luôn đi đầu trong các phong trào của địa phương. Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh. Ông luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng những gì mình đang có, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và đất nước
Câu chuyện của cựu chiến binh Hồ Văn Tâm không phải là câu chuyện về những trận đánh lớn hay những chiến công vang dội. Đó là câu chuyện về những con người bình dị đã âm thầm cống hiến sức lực và tuổi trẻ để bảo vệ quê hương trong những năm tháng chiến tranh. Chính những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, đưa đất nước đến ngày toàn thắng.
Người thực hiện: Hồ Minh Sỹ
Chi đoàn thôn Hoàng Phú – Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu


