Người du kích kiên cường của vùng đất Đông Hải
Người du kích kiên cường của vùng đất Đông Hải
Ở Đông Hải, người dân lớn tuổi vẫn thường kể cho con cháu nghe về cựu chiến binh Phạm Văn Lợi, sinh năm 1948 — một người từng tham gia lực lượng du kích địa phương trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần bất khuất của người dân miền Tây trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Ông Phạm Văn Lợi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ven sông. Thuở nhỏ, ông đã quen với cảnh cuộc sống cơ cực, ngày ngày theo cha mẹ ra đồng từ sớm tinh mơ. Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc sống quê hương không ngày nào yên ổn. Bom đạn, những cuộc càn quét và tiếng súng nổ giữa đêm trở thành ký ức tuổi thơ không thể quên.
Năm 17 tuổi, chứng kiến nhiều người dân vô tội bị địch bắt bớ, đàn áp, ông quyết định tham gia lực lượng du kích địa phương. Ban đầu, nhiệm vụ của ông chỉ là canh gác, chuyển tin và hỗ trợ tiếp tế lương thực cho cán bộ cách mạng. Nhưng càng về sau, ông càng trực tiếp tham gia nhiều trận đánh nguy hiểm.
Những năm đó, vùng Đông Hải có nhiều kênh rạch chằng chịt, thuận lợi cho hoạt động bí mật nhưng cũng đầy hiểm nguy. Ban ngày, ông cùng bà con làm ruộng như người dân bình thường. Đêm xuống, ông lại cùng đồng đội bí mật đào công sự, đặt chông, theo dõi hoạt động của địch.
Có một trận đánh mà ông nhớ suốt đời diễn ra vào cuối năm 1971. Khi ấy, lực lượng du kích nhận được tin địch chuẩn bị càn quét vào khu căn cứ gần xóm. Dù lực lượng mỏng và vũ khí thiếu thốn, ông Phạm Văn Lợi cùng đồng đội vẫn quyết định bám trụ bảo vệ cơ sở cách mạng.
Đêm hôm đó trời tối đen như mực. Tiếng xuồng máy và chó sủa vang lên khắp nơi báo hiệu địch đang tiến vào. Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương nặng giữa đồng trống. Không chần chừ, ông Lợi lao ra giữa làn đạn kéo đồng đội vào bờ mương ẩn nấp. Đạn bay sát người, bùn đất bắn tung tóe nhưng ông vẫn kiên quyết không bỏ lại đồng chí của mình.
Sau trận đánh ấy, ông bị thương ở vai do mảnh đạn găm trúng. Dù đau đớn, ông chỉ nghỉ ngơi ít ngày rồi tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Với người lính du kích năm xưa, quê hương và đồng đội luôn là điều thiêng liêng nhất.
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông trở về trong niềm vui đoàn tụ cùng gia đình. Nhưng chiến tranh để lại cho ông nhiều mất mát. Một số đồng đội thân thiết đã mãi mãi nằm lại trên quê hương Đông Hải.
Trở về cuộc sống đời thường, ông Phạm Văn Lợi tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo gia đình và tham gia công tác địa phương. Dù cuộc sống còn khó khăn, ông luôn sống chan hòa, sẵn sàng giúp đỡ bà con lối xóm. Người dân trong vùng quý trọng ông bởi sự chân chất, thật thà và tinh thần trách nhiệm.
Nhiều năm qua, ông thường xuyên tham gia các buổi họp mặt truyền thống, kể chuyện kháng chiến cho thế hệ trẻ nghe. Ông luôn nhắn nhủ:
“Hòa bình hôm nay là đánh đổi bằng máu xương của biết bao người. Thế hệ trẻ phải biết giữ gìn và xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.”
Giờ đây, mái tóc ông đã bạc trắng theo thời gian, bước chân không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng tinh thần người lính năm xưa vẫn luôn rực cháy trong trái tim người cựu chiến binh già của quê hương Đông Hải.



