Cựu chiến binh

Người Du Kích Thép – Nguyễn Văn Đông

An Giang18/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Đông, sinh năm 1955, một người từng đi qua những năm tháng không thể nào quên của đời mình trong lực lượng du kích. Khi ấy, quê hương tôi chìm trong khói lửa chiến tranh, ngày cũng như đêm đều căng thẳng, tiếng bom đạn có thể vang lên bất cứ lúc nào.

Tôi còn nhớ rất rõ những đêm cùng anh em thay nhau gác ở bìa làng. Trời tối đen, chỉ có ánh đom đóm và tiếng côn trùng, nhưng tai chúng tôi luôn phải căng ra để nghe từng động tĩnh. Có những lần phải nằm ép mình dưới bờ ruộng, người ướt sũng sương đêm, bụng đói cồn cào nhưng vẫn không dám rời vị trí. Có hôm hành quân trong mưa, áo quần ướt lạnh, chân trầy xước, nhưng không ai than vãn một lời.

Trong những ngày gian khổ ấy, điều giữ chúng tôi đứng vững chính là tình đồng đội. Một nắm cơm chia đôi, một ngụm nước chuyền tay nhau cũng đủ ấm lòng giữa chiến tranh. Có những lúc đối mặt với hiểm nguy cận kề, tôi vẫn nhớ ánh mắt động viên của anh em – như một lời nhắc rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Nhìn lại, tôi hiểu rằng những tháng ngày làm du kích không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là phần đời đã rèn giũa tôi thành con người hôm nay. Đó là một thời tuổi trẻ đã sống hết mình, chiến đấu hết mình cho quê hương. Và chính những hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên giá trị của hòa bình mà chúng ta đang hcó. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn