Người du kích và đàn ong vò vẻ
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Nguyễn Văn Tư (bí danh Thành Ngọc), quê ở Tân Thành Bình, Mỏ Cày, Bến Tre. Ông nổi tiếng với cách đánh giặc bằng ong vò vẽ, thể hiện sự sáng tạo, gan dạ của người du kích Nam Bộ.

NGƯỜI DU KÍCH VÀ ĐÀN ONG VÒ VẼ
Ngày ấy, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở vùng quê Tân Thành Bình, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre có một người du kích tên là Nguyễn Văn Tư, bí danh Thành Ngọc.
Sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước, Nguyễn Văn Tư sớm chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Những người thân trong gia đình ông lần lượt tham gia cách mạng. Trong trái tim người thanh niên ấy luôn cháy bỏng một mong muốn: bảo vệ quê hương, bảo vệ xóm làng và góp sức giành lại độc lập cho đất nước.
Năm 1960, Nguyễn Văn Tư gia nhập lực lượng du kích địa phương. Khi ấy, vũ khí của người du kích vô cùng thiếu thốn. Đối mặt với quân địch có súng ống và phương tiện chiến đấu hiện đại, người dân quê ông phải tìm ra những cách đánh vừa thông minh, vừa phù hợp với điều kiện của mình.
Nguyễn Văn Tư là một trong những người như thế.
Một lần, ông phát hiện trong khu vực chiến đấu có những tổ ong vò vẽ. Loài ong nhỏ bé nhưng rất dữ dằn, chỉ cần bị chọc phá là lập tức bay ra tấn công bất cứ ai ở gần.
Ông chợt nghĩ:
“Nếu mình biết cách sử dụng đàn ong này, liệu có thể biến nó thành một thứ vũ khí đặc biệt để đánh địch không?”
Từ suy nghĩ ấy, Nguyễn Văn Tư cùng đồng đội tìm cách đưa tổ ong vào những vị trí thích hợp. Khi quân địch tiến đến, họ tìm cách làm cho đàn ong bị kích động.
Chỉ trong chốc lát, cả đàn ong bay ra.
Những người lính địch bất ngờ, hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn. Trong lúc ấy, các chiến sĩ du kích nhanh chóng phối hợp chiến đấu.
Cách đánh tưởng như đơn sơ ấy lại đem đến hiệu quả bất ngờ.
Người dân trong vùng truyền tai nhau về người du kích Nguyễn Văn Tư – người đã biết lấy chính những gì có sẵn trong thiên nhiên để chống lại kẻ thù.
Nhưng điều đáng quý ở ông không chỉ là sự sáng tạo.
Đó còn là lòng dũng cảm và tinh thần không chịu khuất phục.
Trong những trận chiến vô cùng nguy hiểm, Nguyễn Văn Tư luôn sát cánh cùng đồng đội, bám đất, bám làng. Ông hiểu rằng phía sau mình là gia đình, là bà con, là quê hương – những người đang mong chờ ngày đất nước được hòa bình.
Năm 1965, trong một trận chiến đấu quyết liệt với quân địch tại quê nhà, Nguyễn Văn Tư đã anh dũng hy sinh khi mới ngoài ba mươi tuổi.
Ông ra đi, nhưng câu chuyện về người du kích Thành Ngọc vẫn còn ở lại.
Người ta nhớ đến ông không chỉ bởi những trận đánh đặc biệt, mà còn bởi một tinh thần rất đẹp:
Khi đất nước cần, người dân bình thường cũng có thể trở thành những người anh hùng.
Nguyễn Văn Tư đã biến những điều tưởng như nhỏ bé – một tổ ong, một khu vườn, một con đường làng – thành sức mạnh bảo vệ quê hương.
Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho một ngôi trường ở quê hương Bến Tre, để các thế hệ học sinh luôn nhớ về một người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.



