Người đưa đò
Khúc sông mùa lũ chảy xiết, nước đục ngầu. Đêm xuống, chỉ có ánh trăng mờ và tiếng mái chèo khua nhẹ. Ông lão chèo đò lặng lẽ đưa từng tốp bộ đội sang sông. Không ai biết tên thật của ông, chỉ gọi là “ông lái”. Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng ông chưa từng chùn bước. Ông nói: “Các chú qua được bờ bên kia là tôi yên lòng.” Có lần, chiếc đò bị trúng mảnh bom, nước tràn vào. Ông vẫn cố chèo đến bờ, đảm bảo mọi người an toàn rồi mới quay lại sửa thuyền. Đối với bộ đội, ông không chỉ là ngườ
Khúc sông mùa lũ chảy xiết, nước đục ngầu. Đêm xuống, chỉ có ánh trăng mờ và tiếng mái chèo khua nhẹ.
Ông lão chèo đò lặng lẽ đưa từng tốp bộ đội sang sông. Không ai biết tên thật của ông, chỉ gọi là “ông lái”.
Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng ông chưa từng chùn bước. Ông nói: “Các chú qua được bờ bên kia là tôi yên lòng.”
Có lần, chiếc đò bị trúng mảnh bom, nước tràn vào. Ông vẫn cố chèo đến bờ, đảm bảo mọi người an toàn rồi mới quay lại sửa thuyền.
Đối với bộ đội, ông không chỉ là người đưa đò, mà là một phần của con đường ra trận.
Giữa dòng nước dữ, ông như một ngọn lửa lặng thầm—không rực rỡ, nhưng bền bỉ và không bao giờ tắt.


