NGƯỜI ĐƯA ĐÒ QUA LỬA
Con sông nhỏ chia đôi vùng căn cứ và vùng địch kiểm soát. Ban ngày, mặt nước hiền lành như chưa từng chứng kiến điều gì. Nhưng ban đêm, nơi đây là ranh giới sinh tử. Ông Sáu – một người lái đò già – nhận nhiệm vụ bí mật: đưa bộ đội và cán bộ qua sông. “Không ai được biết,” cán bộ dặn. Ông gật đầu. Từ đó, mỗi đêm, chiếc ghe nhỏ lặng lẽ rời bến. Ông không hỏi tên người đi. Họ cũng không hỏi ông là ai. Chỉ có ánh mắt hiểu nhau trong bóng tối. Một đêm, trời mưa lớn. Sấm chớp rạch ngang bầu trời. Một toán bộ đội cần qua sông gấp. “Nguy hiểm quá,” một người nói. Ông Sáu chỉ đáp: “Còn người là còn qua.” Chiếc ghe chòng chành giữa dòng nước xiết. Bất chợt, ánh đèn pin từ bờ bên kia quét tới. “Có địch!” Tiếng súng nổ. Đạn cày trên mặt nước. Ông Sáu không quay đầu. Ông chèo mạnh hơn. Một viên đạn sượt qua vai, máu thấm ướt áo. Nhưng tay ông vẫn không ngừng. “Còn chút nữa…” Chiếc ghe cập bờ. Mọi người nhảy lên. “Ông Sáu, ông sao rồi?” Ông chỉ cười: “Qua được là tốt…” Rồi ông quay ghe trở lại. Đêm đó, ông đưa ba chuyến. Đến chuyến cuối, chiếc ghe không quay về nữa. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy chiếc ghe mắc vào bờ lau. Không có ông Sáu. Chỉ còn mái chèo, và vài vết máu khô. Sau chiến tranh, người dân dựng một bến đò mới. Họ không đặt tên theo dòng sông. Mà gọi là “Bến Ông Sáu”. Bởi có những người, cả đời chỉ làm một việc: Đưa người khác sang bờ an toàn.



