Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người đưa đò sông Bến Hải

Câu chuyện về bà Trần Thị Tâm – người phụ nữ đã lặng lẽ chèo đò qua sông Bến Hải trong đêm tối suốt hai mươi năm đất nước bị chia cắt, kết nối hai bờ Nam – Bắc bằng những chuyến đi sinh tử, trở thành một trong những sợi dây vô hình giữ liền tâm hồn dân tộc dù địa giới bị ngăn đôi.

Quảng Trị07/03/2026Trương Nguyễn Thanh Tâm (Đoàn Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Đưa Đò Sông Bến Hải

Dòng sông Bến Hải dài chỉ chưa đầy một trăm kilômét, nhưng trong suốt hai mươi mốt năm (1954–1975), nó là ranh giới chia đôi một đất nước. Bờ Bắc là miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Bờ Nam là miền Nam dưới chính quyền Sài Gòn.

Cầu Hiền Lương bắc qua sông được tô màu khác nhau hai nửa – như một vết thương nằm giữa lòng Việt Nam.

Nhưng giữa sự chia cắt ấy, có những người không chịu để dòng sông trở thành bức tường. Trần Thị Tâm là một người như vậy.

Những chuyến đò trong đêm

Sinh năm 1945, Trần Thị Tâm lớn lên ngay bên bờ Bắc sông Bến Hải. Cha bà là người đưa đò. Từ nhỏ, bà đã quen với tiếng nước, quen với những con thuyền gỗ mỏng manh trên dòng sông đầy rủi ro.

Từ năm 1960, khi còn chưa đầy hai mươi tuổi, bà bắt đầu tham gia vào mạng lưới liên lạc bí mật của địa phương – đưa thư, đưa tài liệu, đôi khi đưa người vượt sông trong đêm khuya.

Mỗi chuyến đi là một lần đánh cược với tính mạng. Lính gác hai bên bờ tuần tra thường xuyên. Đèn pha quét qua mặt sông. Chỉ cần bị phát hiện là bắn.

Bà học cách đọc nước, đọc gió, đọc ánh trăng để chọn thời điểm vượt sông an toàn nhất. Bà học cách chèo không gây tiếng động. Và bà học cách không run, dù trái tim đập loạn xạ.

Những lá thư chưa bao giờ bị đứt

Bà Tâm không nhớ hết bao nhiêu lần vượt sông. Nhưng bà nhớ rõ một chuyến đặc biệt: đưa một người mẹ từ bờ Nam sang bờ Bắc để gặp lại đứa con trai đã xa cách mười lăm năm.

"Hai mẹ con ôm nhau giữa bãi cát, không nói được gì. Chỉ khóc. Tôi ngồi trên thuyền chờ, cũng khóc theo," – bà kể lại trong những trang hồi ký lưu tại Bảo tàng Vĩnh Linh.

Những chuyến đò như thế không chỉ vận chuyển thư từ, tài liệu. Chúng vận chuyển tình người – thứ không có ranh giới địa lý nào có thể ngăn cản được.

Sông Bến Hải – chứng nhân của sự đoàn tụ

Năm 1975, đất nước thống nhất. Cầu Hiền Lương không còn bị sơn hai màu. Sông Bến Hải trở lại là con sông bình thường – một con sông chảy qua mảnh đất chung.

Bà Trần Thị Tâm về già sống yên lặng bên bờ sông ấy, nhìn nước chảy và thỉnh thoảng kể chuyện cho con cháu nghe. Bà không thấy mình là anh hùng. Bà nói: "Tôi chỉ chèo đò. Dòng sông mới là anh hùng – nó chịu đựng sự chia cắt hai mươi năm mà vẫn chảy."

Bà mất năm 2015, để lại câu chuyện và một bài học: Có những sợi dây kết nối con người mà không súng đạn nào có thể cắt đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn