Cựu chiến binh

Người Đưa Đò Thầm Lặng Nơi Hậu Phương Tuyến Lửa

"Nhập ngũ năm 1968 giữa lúc cuộc chiến chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, người lính Hà Văn Mun đã dành trọn những năm tháng thanh xuân cho một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại: nuôi quân và huấn luyện tân binh. Từ nếp bếp hoàng cầm ở Sơn Thủy đến những thao trường đầy nắng gió tại Hiền Chung, Bá Thước, anh đã góp phần tôi luyện nên hàng ngàn tay súng kiên trung trước khi họ lên đường ra mặt trận. Câu chuyện là một góc nhìn đầy xúc động về những người lính cống hiến nơi hậu phương, nơi mồ hôi rơi trên bãi tập cũng thiêng liêng như máu đổ ngoài chiến trường."

Thanh Hóa16/09/2026Xã Tam Thanh (Xã Tam Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Người nhóm lửa và giữ nhịp những đôi chân hành quân

Tháng 2 năm 1968, khi cả nước đang sục sôi trong không khí của chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, chàng trai Hà Văn Mun ở tuổi 28, mang theo sự chín chắn và lòng yêu nước nồng nàn, đã tạm biệt bản Phe, xã Tam Thanh để lên đường tòng quân. Không trực tiếp cầm súng xông pha nơi tiền tuyến như nhiều đồng đội khác, anh được phân công về Đại đội Tư Mã tại xã Sơn Thủy, nhận nhiệm vụ của một người lính nuôi quân dưới quân hàm Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng.

Nuôi quân trong thời chiến là một mặt trận thầm lặng nhưng vô cùng gian khổ và đối mặt với hiểm nguy rình rập mỗi ngày. Giữa những cánh rừng già, anh Mun cùng đồng đội phải thức từ ba, bốn giờ sáng, mò mẫm trong bóng tối để nhóm lên những bếp Hoàng Cầm không khói nhằm tránh tai mắt của máy bay trinh sát địch. Chỉ cần một làn khói vô tình lọt ra ngoài, cả khu căn cứ sẽ lập tức hứng chịu những trận mưa bom rải thảm. Giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông miền núi hay cái nóng hầm hập bên bếp lửa, người chiến sĩ bản Phe vẫn bền bỉ chăm lo từng bữa cơm, chén nước, đảm bảo sức khỏe cho hàng trăm chiến sĩ vững tay súng.

Sự tận tụy và năng lực của anh đã được tổ chức ghi nhận. Sau một năm bám trụ tại xã Hiền Chung, Quan Hóa cùng đơn vị C188, năm 1970, anh Mun được cử đi học lớp Sĩ quan Quân chính và vinh dự làm Đại đội trưởng trong 2 tháng thử thách. Hoàn thành khóa học với kết quả xuất sắc, anh trở về đơn vị cũ và được giao trọng trách nặng nề: Trung đội trưởng huấn luyện tân binh. Suốt 4 năm ròng rã sau đó, thao trường Hiền Chung in hằn những bước chân, giọt mồ hôi và cả tiếng hô khẩu lệnh vang vọng của người Trung đội trưởng kiên trung. Anh vừa là người thầy nghiêm khắc trên bãi tập với những bài học bắn súng, lăn lê, bò tỏi; vừa là người anh cả dịu dàng trong lán trại, chia sẻ, động viên những chàng trai mười chín, đôi mươi vừa rời ghế nhà trường còn bỡ ngỡ khóc thầm vì nhớ mẹ. Hàng ngàn đợt tân binh đã được anh rèn giũa, tôi luyện thành những chiến sĩ quả cảm trước khi xuôi dòng vào Nam chiến đấu.

Đến năm 1973, khi Tiểu đoàn 923 được thành lập tại Đồng Tâm, Bá Thước, anh Mun được điều động về giữ chức Trung đội trưởng ban Tác huấn tiểu đoàn, tiếp tục cống hiến trí tuệ cho công tác tổ chức, xây dựng lực lượng quân đội. Mãi đến tháng 6 năm 1976, khi đất nước đã hoàn toàn lặng tiếng súng, người lính luyện quân thầm lặng ấy mới nhận quyết định xuất ngũ để trở về quê hương bản Phe. Mang theo tác phong kỷ luật của người lính, anh lập gia đình vào năm 1977 và được bà con tin tưởng bầu làm Chủ nhiệm hợp tác xã suốt 9 năm ròng rã, giữ vẹn nguyên khí chất cựu chiến binh gương mẫu giữa đời thường.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Đưa Đò Thầm Lặng Nơi Hậu Phương Tuyến Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa