"NGƯỜI ĐƯA ĐÒ TRÊN SÔNG NHẬT LỆ" – NHÂN CHỨNG KỂ VỀ MẸ SUỐT

Trong những năm chống Mỹ cứu nước, sông Nhật Lệ (Đồng Hới, Quảng Bình) là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Bom đạn ngày đêm trút xuống nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển chi viện cho chiến trường.
Giữa khói lửa ấy, có một người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi vẫn ngày ngày chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông. Đó là Mẹ Suốt.
Các chiến sĩ từng được mẹ đưa qua sông kể rằng, mỗi khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu, mọi người đều tìm chỗ ẩn nấp, nhưng mẹ vẫn bình tĩnh nắm chắc mái chèo.
Có lần, một chiến sĩ trẻ lo lắng nói:
"Mẹ ơi, bom nhiều quá, mình quay lại đi!"
Mẹ Suốt chỉ mỉm cười và đáp:
"Các con còn phải vào chiến trường. Mẹ có sợ cũng phải đưa các con qua."
Chiếc đò nhỏ vẫn lặng lẽ rẽ sóng giữa những cột nước bốc lên sau mỗi loạt bom.
Sau này, nhiều cựu chiến binh kể lại rằng hình ảnh người mẹ tóc bạc, dáng người gầy nhưng cánh tay vẫn khỏe khoắn chèo đò giữa mưa bom đã tiếp thêm cho họ lòng dũng cảm để bước vào chiến trường.
Nhà thơ Tố Hữu, sau khi gặp gỡ và nghe nhiều câu chuyện về Mẹ Suốt, đã xúc động sáng tác bài thơ nổi tiếng "Mẹ Suốt" với những câu thơ đã đi vào lòng nhiều thế hệ:
"Gan chi gan rứa, mẹ nờ,
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai."
Hình tượng Mẹ Suốt từ đó trở thành biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến: bình dị, kiên cường và giàu lòng yêu nước.
Năm 1968, trong một lần tiếp tục đưa bộ đội qua sông, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh do bom đạn của địch.



