Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI ĐƯA ĐƯỜNG TRONG ĐÊM MƯA PHÁO

NGƯỜI ĐƯA ĐƯỜNG TRONG ĐÊM MƯA PHÁO

Đà Nẵng31/12/2025Pơ loong Thị Kiên (Trường tiểu học Tà lu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐƯA ĐƯỜNG TRONG ĐÊM MƯA PHÁO

Tôi năm nay đã tám mươi lăm. Mái tóc bạc trắng như sương đầu núi, đôi bàn tay run run chẳng còn vững như ngày xưa. Nhưng mỗi khi nghe tiếng trống trường của lũ cháu nội ngoài sân, lòng tôi lại dội lên những rung động của một thời tuổi trẻ: thời mà chúng tôi gọi bằng hai chữ - thời hoa lửa.

Tôi sinh ra tại một làng nhỏ ở Thôn A rớh - Xã Lăng – Huyện Tây Giang – Tỉnh Quảng Nam (Cũ) nay tôi sinh sống ở thôn Tà Vạc – Xã Đông Giang – TP. Đà Nẵng theo địa chỉ mới sau sát nhập. Năm 1970, khi mới mười lăm tuổi, làng tôi bị giặc Mĩ càn quét. Chiều hôm ấy, tôi đứng nhìn những mái nhà cháy đỏ như ráng chiều cuối ngày. Trong tiếng khóc của mẹ, tôi khoác chiếc ba lô vải thô, bước theo đoàn quân giải phóng. Tôi hứa với mẹ: “Con đi đánh giặc. Ngày nào đất nước yên bình, con sẽ về.”

Tôi không ra trận tiền tuyến ngay. Vì có sức khỏe tốt và thuộc đường rừng, tôi được phân vào đội vận tải thồ hàng cho chiến khu. Hàng loạt đêm, chúng tôi men theo triền núi, vượt suối, vượt đèo, chuyển từng bao gạo, từng thùng đạn lên chiến hào cho bộ đội.

Cái kiệu tre ọp ẹp trên vai cắn vào thịt, để lại những vết sẹo đến bây giờ vẫn còn hằn. Chúng tôi đi trong bóng tối, chỉ nghe tiếng suối reo và tiếng ếch kêu vọng lại. Có những đêm mưa dầm, đường trơn như mỡ, cả đội phải bám dây rừng mà đi. Địch rải pháo sáng trắng như ngọn lửa trời. Chỉ cần một ánh phản quang từ chiếc lon nước trên vai cũng đủ để chúng phát hiện.

Thế mà, lạ thay, chưa ai trong chúng tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Vì mỗi bao gạo chuyển đến kịp thời là thêm một bữa ăn cho chiến sĩ, mỗi thùng đạn đến đúng lúc là một trận đánh được giữ vững.

Tôi nhớ nhất một đêm cuối mùa đông năm 1972. Cả đơn vị đang vận chuyển gấp hàng lên mặt trận. Trời tối đen như mực, mưa xối xả. Chúng tôi vừa vượt qua dốc Đồi thì pháo giặc nổ dội phía trước.

Tôi lao tới, dìu một đồng đội bị thương. Vừa đưa anh tới mép hầm trú ẩn, một quả pháo khác nổ ngay sau lưng. Tôi chỉ kịp nghe tiếng ù trong tai rồi ngã xuống. Khi tỉnh lại trong trạm quân y, chân trái tôi băng kín, đau buốt đến tận óc. Bác sĩ nói:
“May mà còn giữ được chân, chú ạ. Chỉ cần trễ một chút là…”.

Vậy là từ ngày đó, tôi trở thành bệnh binh, không còn có thể đi vận tải như trước. Đồng đội động viên tôi: “Cậu nghỉ để chữa lành. Mất một người gùi hàng nhưng còn một người thắp lửa.”

Tháng ngày sau đó, tôi tham gia làm công tác hậu cần, viết tin chiến khu và dạy chữ cho các tân binh. Đến năm hòa bình lập lại, tôi trở về quê cùng chiếc nạng gỗ và tấm giấy chứng nhận thương binh. Mẹ tôi già đi nhiều, nhưng khi nhìn thấy tôi, bà chỉ khóc rồi bảo: “Còn sống là may rồi con ạ.”

Giờ đây mỗi chiều ngồi trước cửa nhà, nghe tiếng gió thổi qua hàng tre rì rào, tôi lại nhớ những đồng đội đã nằm lại trong rừng sâu. Nhớ những con đường lầy lội, những bao gạo, thùng đạn gùi trên vai; nhớ những tiếng cười thầm để át đi nỗi sợ giữa bom đạn.

Tuổi trẻ của chúng tôi đã cháy như ngọn đuốc giữa phong ba đạn lửa. Cháy để soi đường cho hòa bình hôm nay.

Và mỗi khi bế đứa chắt nhỏ trên tay, tôi thấy mình chẳng hề hối tiếc.

Bởi vì Tổ quốc sống trong từng nhịp thở của chúng tôi.

Đó là lời kể của một cụ ông trong là của tôi chứ không phải là tôi. Còn tôi là ai? Tôi là một giáo viên trẻ tuổi sinh sống tại thôn Tà Vạc – xã Đông Giang – Thành phố Đà Nẵng. Hiện tôi đang công tác tại trường Tiểu học Tà Lu. Tôi rất vinh dự khi tôi được sinh ra trên mãnh đất Tổ Quốc thân yêu Việt Nam này.

Tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của các cụ. Mỗi khi nghe câu chuyện hay xem đoạn video tái hiện hay thâm chí là một ca khúc ca ngợi tổ quốc. Là tôi chạy rưng rung chảy nước mắt ròng rã, ướt dẫm hết chăn gối, đôi lúc em gái còn quay sang hỏi tôi sao vậy. Tôi rơi những giọt lệ không chỉ vì thấy bộ phim đó hay là nhạc đó nó hay mà là vì tôi thấu hiểu được sự hy sinh lớn lao của các cụ. Mà tôi còn thấy được sự mất mát của dân tộc ta trong quá trình chống giặc gian nan khó khăn. Ngay khi tôi viết những dòng chữ kể lại câu chuyện tôi cũng không kìm được.

Đến nay để truyền thống yêu nước còn lưu giữ cũng như để nhắn nhủ đời sau khắc cốt ghi tâm luôn tưởng nhớ về sự hy sinh của các cụ tôi hay thường giáo dục thêm cho các em ở lớp hãy luôn chăm ngoan, yêu thương ông bà. Và phối hợp tổ chức tham gia nhiều hoạt động nhằm tưởng nhớ các cụ. Điển hiền tôi sẽ nói ra một số hoạt động tôi cùng tham gia và học trò thân yêu để thăm sức khỏe các cụ.

Vào một buổi chiều hôm ấy, tôi cùng các thầy cô khác cùng dẫn các em học sinh của trường tham gia viếng hương tại nghĩa trang liệt sĩ của xã nhà và chào cờ.

Mội số hình ảnh GV và HS than gia viếng hương tại nghĩa trang liệt sĩ

xã Đông Giang – TP. Đà Nẵng.

Từng em một, tay run run nhưng thành kính, đặt nén hương lên những ngôi mộ liệt sĩ. Khói nhang bay lên, quyện vào ánh mắt lấp lánh của các con – những ánh mắt biết trân trọng quá khứ.

Tiếp sau đó còn tổ chức cho HS hoạt động dọn vệ sinh quanh nghĩa trang sau khi thăp hương và kết nạp đội. HS được kết nạp và đọc lời thề tuyên thệ dưới cờ tổ quốc và tại địa chỉ đỏ của xã là một điều vinh dự.

Hình ảnh HS được kết nạp vào đội viên và giơ tay tuyên thệ “Xin hứa, xin hứa, xin hứa”

Tiếp theo là tôi cùng thầy cô dẫn HS cùng đến thăm và tặng quà cho các cụ ông, cụ bà từng tham gia kháng chiến. Chúng tôi đứng trước hiên nhà cụ, nơi gió đưa nhẹ tiếng tre kẽo kẹt, và nghe các cụ kể lại tháng năm tuổi trẻ rực lửa của mình.

Hình ảnh GV và HS đến thăm và lắng nghe cụ kể lại câu chuyện thời hoa lửa của mình đồng thời trao quà cho các cụ đã từng tham gia kháng chiến.

Tôi để ý trong lúc các cụ kể lại câu chuyện thì các em học sinh xúc động lắm. Có em đưa tay quệt nước mắt khi nghe cụ kể về đồng đội ngã xuống, về những đêm mưa pháo và những bước chân lầm lũi trên đường vận tải. Khi cụ kể xong, tôi nhẹ nhàng nói với học trò: “Các con hãy thắp một nén nhang để tỏ lòng biết ơn. Những năm tháng yên bình mà chúng ta có được hôm nay chính là từ sự hy sinh của các ông, các bà.”

Ngoài ra chúng tôi và học trò thân yêu, đã cùng nhau xây dựng kế hoạch là cùng gom góp với nhau chuẩn bị phần quà nhỏ, để đến thăm và trao tặng quà nhỏ cho các cụ vào dịp tưởng nhớ người có công với cách mạng vào ngày 22/12, phần quà nhỏ gồm: Túi gạo, bánh kẹo, sữa, mắm, mì chính, dầu ăn, đường và phong bao mang đầy yêu thương của thầy cô, HS gửi gắm đến các cụ. Cụ cười hiền, đôi mắt mờ đục nhưng ấm áp. Cụ nắm tay tôi và nói: “Thế hệ trẻ còn nhớ chúng tôi là vui rồi. Cứ thế mà dạy các cháu nên người, cô giáo nhé.” Tôi cúi đầu, lòng trào dâng một niềm xúc động khó tả.

Chuyến thăm hôm ấy không chỉ là bài học về lịch sử – mà còn là bài học về lòng biết ơn, về tình người, về sự tiếp nối ngọn lửa của bao thế hệ. Và tôi tin rằng những bước chân nhỏ hôm ấy… sẽ mang theo ngọn lửa yêu nước đi suốt hành trình đời các con.

Đời đời nhớ ơn sự hy sinh anh dũng vì hòa bình của các cụ.

Tôi yêu tổ quốc thân yêu của tôi. Thật may mắn khi tôi được sinh ra trên mãnh đất Việt Nam yêu dấu.

Người viết

Cô giáo trẻ vùng cao

Đơn vị Chi đoàn Trường Tiểu học Tà Lu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn